[Mỗi lần tôi tưởng Kiều Nguyện vẫn còn cơ hội sống sót, thì cô ấy lại cho tôi một cú đau điếng, như muốn nói: "Cậu nghĩ nhiều rồi đấy."]
[Không thể hiểu nổi, rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì vậy chứ! Tôi chỉ muốn chui vào phó bản mà ôm lấy chân của Chu Liên giúp cô ấy. ]
[Phó bản kiểu này 99% là có ma quỷ, nhìn dáng vẻ của Kiều Nguyện, chắc chắn không qua nổi vòng đầu tiên rồi. ]
[Ha ha, cô ấy hợp với phó bản zombie ấy, vì zombie không ăn người không có não. ]
[Bình luận ở trên cay đấy, nhưng tôi thích. ]
[Ây, nhìn biểu hiện của cô ấy ở phó bản lần trước, tôi còn tưởng sẽ khiến tôi bất ngờ, nhưng giờ thì thôi, tan mộng rồi. ]
[Tan thật rồi... Mà nhân tiện, mọi người tối nay ăn gì vậy?]
[Tôi ăn một bụng tức đây này! Nhìn thao tác của cô ấy mà tim như bị bóp nghẹt, đau muốn thở không nổi. ]
[Cô ấy có phải đã đổi mười kiếp chỉ số thông minh lấy một gương mặt xinh đẹp không đấy? Kiếp sau nhớ cộng thêm điểm IQ nhé. ]
[Người từng gửi làn đạn ủng hộ Kiều Nguyện trước đó đâu rồi, cho xin ít cảm tưởng đi!]
[Tôi đây... Tôi vẫn tin Kiều Nguyện làm vậy chắc chắn là có lý do riêng của cô ấy. ]
[... ]
[Lý do của cô ấy là... Nhan sắc à?]
[Không biết cậu là con trai hay con gái, nhưng nghe tôi khuyên một câu: đừng vội yêu đương, đừng tin ai cả, nếu không với mức độ "mất cảnh giác" của cậu, có ngày bị lừa đến mức lọt luôn vào bảng Forbes... Nhưng là trong vai kẻ bị lừa nhé. ]
[Tôi cứ thấy Chu Liên trông quen quen kiểu gì ấy, thật sự không ai thấy giống tôi sao?]
[Bạn ở trên, mai đi làm nhớ nhìn mặt sếp đi nhé, đừng tìm cảm giác thế thân từ Chu Liên nữa. ]
[Tôi thấy livestream của Kiều Nguyện rất hợp để xem vào ban đêm, mới xem vài phút đã muốn tắt đi ngủ rồi, chắc chắn chữa được chứng thức khuya luôn. ]
[Về sau gì chứ, tôi giờ hoàn toàn dựa vào nhan sắc Kiều Nguyện để tiếp tục xem đây. Dù sao, sau này chắc cũng chẳng còn cơ hội được xem nữa... ]...
Sau khi ăn xong, mọi người lần lượt trở về phòng.
Trên giường đã được trải chăn đệm sẵn. Tô Yến hơi ngượng ngùng, khẽ hỏi:
"Tối nay... Tụi mình ngủ thế nào đây?"
Tuy hỏi Kiều Nguyện, nhưng ánh mắt cô lại nhìn sang Tống Yến Trì.
Dù sao thì trong phòng này, Tống Yến Trì là người con trai duy nhất.
Cô thậm chí còn chưa từng nắm tay con trai nào, vậy mà bây giờ phải ngủ chung phòng với một người đàn ông, bảo sao không ngại ngùng cho được.