Lan Lan nói xong, lại quay đầu nhìn về phía Kiều Nguyện, định bụng thưởng thức dáng vẻ mờ mịt, luống cuống của cô lúc này.
Hừ, nãy giờ nịnh nọt khéo léo như vậy, cuối cùng thì sao? Có giữ được chỗ bên cạnh Chu Liên đâu.
Nhưng khi Lan Lan nhìn sang, lại bất ngờ bắt gặp trong ánh mắt Kiều Nguyện thoáng hiện lên vẻ... Vui sướng?
Khoan đã, vui sướng?
Mình vừa nói vậy, lẽ ra Kiều Nguyện phải tức đến mức không kịp phản ứng mới đúng, sao có thể để lộ vẻ mặt kia được?
Lan Lan lập tức sinh nghi trong lòng.
Cô ta định nhìn kỹ thêm, nhưng lại thấy Kiều Nguyện đã cúi đầu xuống, dáng vẻ trông như bất đắc dĩ. Khi Chu Liên lên tiếng an ủi, cô cũng chỉ dịu dàng "Ừ" một tiếng.
Quả nhiên là mình nhìn nhầm.
Lan Lan thầm nghĩ, rồi yên tâm trở lại.
Cuối cùng, kết quả chia phòng là Lan Lan, Lý Lôi và Smart cùng tổ với Chu Liên và A Đao; còn Kiều Nguyện và Tô Yến thì ở cùng một tổ với Tống Yến Trì.
Người thì mừng rỡ, người lại rầu rĩ.
Tô Yến nghĩ đến Tống Yến Trì suốt dọc đường đi luôn tỏa ra áp suất thấp, bất giác nuốt khan một ngụm nước bọt. Cô len lén quay đầu nhìn Kiều Nguyện, rồi thở dài trong lòng.
Cũng may trước đó Chu Liên đã nói hai phòng gần nhau, nếu bên này có chuyện gì, chỉ cần kêu một tiếng là bên kia có thể chạy qua hỗ trợ ngay. Điều đó khiến tâm trạng cô dễ chịu hơn đôi chút.
Cùng lúc đó, Tô Yến cũng âm thầm tự an ủi: Sắp được ngủ chung phòng với hai minh tinh, đợi sau khi trở về thế giới thật, nhất định phải kể chuyện này để khoe với mọi người một phen.
Sau khi sắp xếp xong phòng, trưởng thôn mang cơm đã chuẩn bị kỹ đến cho cả nhóm. Ông không ăn cùng mà chỉ đưa cơm rồi nói còn bận việc, sau đó nhanh chóng rời đi.
Mọi người lại gọi cả anh Trần và Tống Yến Trì đến ăn chung.
Cơm do trưởng thôn nấu thực sự rất phong phú, có đủ món mặn, món chay, nguyên liệu tươi mới, dù không nêm nếm cầu kỳ nhưng vẫn rất ngon miệng. Vốn dĩ trước đó mọi người đều không ăn uống tử tế vì bận vào phó bản, lần này ai nấy cũng ăn nhiều hơn thường ngày. ...
Lúc Chu Liên chia phòng, bình luận trực tiếp trong buổi livestream cũng bắt đầu sôi trào như nước sôi:
[Tôi chịu hết nổi rồi, sao có người ngốc đến vậy! Đã tốn công nịnh nọt xây dựng quan hệ với Chu Liên, vậy mà lúc cần lại không tranh thủ ở cùng? Khiêm nhường cái gì chứ, tưởng mình đang làm "Lê" chắc?]
(*Lê: Chơi chữ, ám chỉ kiểu người nhún nhường để lấy lòng hoặc kiểu "bạch liên hoa" – nhân vật giả vờ ngây thơ, vô hại. )