Mà sau khi Chu Liên cố ý hay vô tình chỉ sai đường, Kiều Nguyện cũng đã chắc chắn anh ta không phải kiểu người đoàn kết, yêu thương như bề ngoài thể hiện.
Tuy vậy, A Đao cũng rất có khả năng dính líu.
Dù hai người bọn họ tỏ ra không quá thân thiết, nhưng ngay từ ngày đầu tiên chọn phòng, Chu Liên đã chọn A Đao đầu tiên. Có lẽ hai người họ vào phó bản cùng một tổ, A Đao cũng có thể là người giúp Chu Liên bày mưu tính kế, âm thầm làm chuyện này.
Tuy trong lòng Kiều Nguyện đã lướt qua rất nhiều suy nghĩ, nhưng khi nhìn thấy Chu Liên và A Đao, sắc mặt cô vẫn không hề để lộ điều gì khác thường.
Lúc này, mấy người đã được thôn trưởng dẫn vào nơi trong thôn tổ chức hôn lễ — từ đường.
Từ đường có kết cấu tứ hợp viện, bên ngoài cổ kính mà vẫn toát lên vẻ uy nghiêm.
Nhận thấy ánh mắt của Chu Liên và A Đao cố ý hay vô tình dừng lại trên ngạch cửa từ đường, sự nhạy cảm của họ khiến Kiều Nguyện chắc chắn rằng chính hai người này đã phá hoại khung cửa.
Vừa bước vào từ đường, Kiều Nguyện liền cảm thấy luồng lạnh chạy từ đầu xuống chân. Càng đi sâu vào, cảm giác này càng mãnh liệt.
Ban đầu cô còn tưởng đó chỉ là ảo giác của riêng mình, nhưng khi để ý thấy có người bên cạnh vừa xoa cánh tay vừa lẩm bẩm "Lạnh quá", cô nhanh chóng nhận ra đây không phải cảm giác riêng của một người, tất nhiên không thể chỉ là ảo giác.
Người duy nhất không bị ảnh hưởng có lẽ chính là thôn trưởng.
Ông vừa đi phía trước dẫn đường, vừa giải thích: "Trong thôn, nhà ai có chuyện vui thì sẽ chọn tổ chức yến tiệc ở từ đường, vì làm vậy sẽ được tổ tiên phù hộ."
Anh Trần rất phấn khởi: "Hay, hay lắm!"
Sân trước không có gì đáng xem, bước vào sân sau, Kiều Nguyện chú ý thấy có một gian phòng cửa đóng kín, rèm cũng được kéo chặt. Nhìn cỏ dại mọc xung quanh và rêu xanh bám đầy tường, trông không giống như có người ở.
Thôn trưởng tuy khá cứng nhắc trong một số việc, nhưng ở những chuyện khác lại rất hòa nhã. Có lẽ vì thế mà Smart mới tò mò hỏi: "Thôn trưởng, phòng kia dùng để làm gì vậy ạ?"
Thôn trưởng cũng vui vẻ đáp: "Đó là chỗ tạm thời đặt con trai và con dâu tôi. Đóng cửa, kéo rèm là để tránh đám trẻ con trong thôn không cẩn thận xông vào rồi bị dọa sợ."
Nhìn biểu cảm của Smart, Kiều Nguyện đoán cậu chắc hẳn đang hối hận vì đã hỏi câu này.
Smart đau khổ nói: "Thật ra mấy hôm trước tôi vừa mới qua sinh nhật 18 tuổi..."
Mọi người không ngờ Smart, nhìn thì tưởng lớn tuổi, hóa ra lại là người nhỏ tuổi nhất trong nhóm.
"Ở đây... Cách một cánh cửa thôi..." Nghĩ đến việc mình và xác chết chỉ cách nhau một cánh cửa, Tô Yến cũng thấy sởn gai ốc trong lòng.
Được bạn trai nhắc nhở, Lan Lan mới khó khăn lắm mới thu lại vẻ mặt chán ghét, tránh để thôn trưởng nhìn thấy.
Còn Chu Liên, A Đao và Tống Yến Trì tuy không nói gì, nhưng thần sắc cũng có biến hóa.
Cuối cùng vẫn là anh Trần kết thúc chủ đề này, hỏi thôn trưởng mấy món đồ trang trí được để ở đâu.
Anh đã nghe Lý Nham dặn từ trước rằng thôn trưởng đã chuẩn bị đầy đủ đồ dùng cho hôn lễ, không cần họ mang theo gì thêm, thôn trưởng khi nãy cũng đã nhấn mạnh lại điều này.