Sau khi ra khỏi phòng, Kiều Nguyện nghe thấy Tô Yến từ phía sau gọi tên mình, theo bản năng quay đầu lại.
Cú quay đầu này khiến cô phát hiện một điều bất thường.
Ba căn phòng nhỏ đều có khung cửa gỗ, nhưng chỉ có phòng của bọn cô bị thiếu một góc. Vì chỗ thiếu nằm ở góc, nếu không so sánh trực tiếp, lại thêm ban đêm ánh sáng yếu, gần như không thể phát hiện.
Nhưng Kiều Nguyện nhớ rất rõ, lúc cô chọn phòng, khung cửa vẫn còn nguyên vẹn. Khi đó cô còn tiện thể quan sát hai phòng khác, nếu khung cửa có vấn đề, chắc chắn cô không thể không nhận ra.
Chờ đến khi nghe Tô Yến nghi hoặc lên tiếng, Kiều Nguyện mới nhận ra mình mải nghĩ quá nhập tâm, đứng ngây ra đó khá lâu, vô tình bị tụt lại sau so với đoàn.
Vì đây chỉ là suy đoán của bản thân, Kiều Nguyện không muốn để người khác biết, nên cũng không nói ra với ai.
Trước khi mọi người kịp phát hiện cô và Tô Yến tụt lại, Kiều Nguyện kéo Tô Yến chạy đuổi kịp.
-
Sau khi hội hợp với anh Trần, mọi người cùng nhau đi ra sân trước tìm thôn trưởng, tiện thể hỏi cách chữa vết thương chân cho Tô Yến.
Hiển nhiên, NPC trong thôn tối qua hoàn toàn không phát hiện ra có quỷ ghé thăm. Thấy chân Tô Yến bị thương, anh Trần còn hỏi vài câu, Chu Liên chỉ qua loa trả lời là bị té, bảo cứ tìm bác sĩ trong thôn xem thử. Sau đó, anh ta cảm khái: "Ban đêm trong thôn yên tĩnh thật, ngủ rất ngon, không như lúc ở thành phố, nhà tôi gần đường cái, ban đêm luôn có xe tải chạy qua, ồn ào mãi... Nếu không phải lần này nhận nhiệm vụ minh hôn..."
Nhắc đến minh hôn, giọng anh Trần đột nhiên im bặt, chỉ thở dài thật sâu, sắc mặt trông không khác gì cái bóng u ám.
Kiều Nguyện cũng âm thầm thở dài trong lòng.
Không có xe, nhưng... Lại có quỷ.
Trong lúc nói chuyện, mọi người đã đến trước cửa phòng thôn trưởng.
Cửa sổ vẫn còn kéo rèm, vì không biết ông ta đã tỉnh chưa, anh Trần quyết định gõ cửa trước. Không ngờ anh vừa mới đến gần, cửa đã được mở từ bên trong, ngay sau đó thôn trưởng xuất hiện trước mặt mọi người.
Kiều Nguyện đứng hơi xa, chưa kịp nhìn rõ cách bài trí trong phòng, thì thôn trưởng đã vội đóng cửa lại, nói rằng vợ ông còn đang ngủ, bọn họ cứ nói chuyện nhỏ tiếng ở sân là được.
Tô Yến vội vàng đề cập chuyện chân mình trước. Nhưng trong thôn không có thầy thuốc, vết thương chỉ có thể tự hồi phục. May mà tuy vẫn rất đau, nhưng không ảnh hưởng nhiều đến việc đi lại, nên cô vẫn có thể cố chịu thêm một thời gian.
Lúc này, thôn trưởng chủ động nhắc đến chuyện hôn lễ.
Điều này khiến mọi người lập tức tập trung tinh thần, nhận ra nhiệm vụ chính của mình đến rồi.
Theo lời thôn trưởng, con trai và con dâu ông ta từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, nhưng vì một tai nạn bất ngờ, hai người không thể đến được với nhau. Vì vậy, thôn trưởng quyết định sau khi hoàn thành hôn lễ sẽ cho hai người được an táng cùng nhau.
Con dâu đã mất cha mẹ từ sớm, nên tất cả việc chuẩn bị chỉ có thể do ông và vợ sắp xếp.
"Lúc còn sống, hai đứa nó luôn muốn tổ chức một đám cưới kiểu truyền thống Trung Quốc." Thôn trưởng vừa nói, vừa nhìn về phía anh Trần: "Tôi nghe Lý Nham nói các anh có nhiều kinh nghiệm chuẩn bị hôn lễ kiểu Trung Quốc, tôi mong đám cưới này có thể giống như đám cưới của người bình thường..."
"Đợi sau khi hôn lễ kết thúc, tôi sẽ nhờ Lý Nham chuyển thêm tiền cho các anh."
Nhìn thấy thần sắc anh Trần từ uể oải trở nên hưng phấn, Kiều Nguyện không khỏi tự hỏi không biết đến bao giờ cô mới có thể lại cảm nhận được niềm vui đơn giản và thuần túy như vậy.