Chương 36

Phó Bản Cần Nhân Tài Như Tôi (Vô Hạn)

Dục Chuyển Tinh Hà 04-01-2026 14:51:20

Theo sau câu nói của người đàn ông trung niên, cả gương mặt ông ta bỗng như ngọn nến bị đốt chảy, nhanh chóng tan thành một bãi thịt nát, ngay sau đó đống thịt nát ấy kích động trườn từ khe cửa vào trong phòng. Lần này khoảng cách gần hơn nhiều so với lúc ở trên xe, bởi vậy ba người còn có thể thấy rõ đống thịt nát ấy đang sôi ùng ục, phun ra máu, mỗi lần nhúc nhích giống như đang co bóp một quả tim. Nơi nào bị đống thịt nát bò qua đều để lại một vệt máu loang lổ. Không còn được Kiều Nguyện bịt miệng nữa, cuối cùng Tô Yến cũng hét lên được: "Cứu... cứu mạng! Anh Chu! Cứu em..." Cô còn nhớ rõ lúc trước Chu Liên từng nói, chỉ cần cô gọi tên anh ta, anh ta sẽ đến cứu cô. Cô gào đến khản giọng, nhưng hướng cửa vẫn không có chút động tĩnh nào. Tô Yến mặt mày trắng bệch nhìn đống thịt nát càng lúc càng gần mình. Lý trí bảo cô phải đứng dậy chạy trốn, nhưng chân tay lại mềm nhũn, không có chút sức lực nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn đống thịt nát bò đến sát chân mình, cổ chân lập tức truyền đến cảm giác nóng rát đau đớn. Những bọt máu trên đống thịt nát sôi lên như nước đang sôi ùng ục, giống như biểu lộ sự hưng phấn của nó. Giây tiếp theo, đống thịt nát bất ngờ lùi lại mấy bước. Tô Yến: ? Là Chu Liên tới cứu sao? Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu Tô Yến, cô đã nghe thấy giọng nói mừng rỡ của Kiều Nguyện vang lên bên tai: "Thì ra thật sự có thể chạm được à." "Cái này không phải giống quét rác sao?" Tô Yến: ! Cô lập tức quay đầu nhìn về phía Kiều Nguyện, phát hiện người lẽ ra phải đứng sau lưng mình không biết từ khi nào đã đứng ngay bên cạnh, trong tay còn cầm một cây chổi gỗ. Nếu Tô Yến không nhìn nhầm, đó chính là cây chổi dựa ở góc tường lúc mới vào phòng. Khi đó cô còn vô tình làm nó ngã, nên nhớ rất rõ. Vậy ra vừa rồi Kiều Nguyện dùng chính thứ này... Như để chứng minh cho suy đoán của Tô Yến, Kiều Nguyện lại vung cây chổi lên. Lần này, Tô Yến tận mắt thấy rõ cây chổi đang quét đống thịt nát ra phía cửa. Tô Yến: "..." Cô vừa mới nhìn thấy cái gì vậy? Tô Yến hoảng loạn, bắt đầu nghi ngờ bản thân ngay từ đầu vốn dĩ chưa tỉnh, tất cả trước mắt chỉ là mơ. Nếu không thì tại sao cô lại có thể thấy cảnh tượng trước mắt này cơ chứ? Những bọt máu trên đống thịt nát phun ra ngày càng dày đặc. Tuy cô biết rõ đối phương đã không còn là con người nữa, nhưng Tô Yến vẫn mơ hồ cảm thấy đống thịt nát đó đang chửi thề. Khi Tô Yến còn đang hoài nghi bản thân, giọng Kiều Nguyện lại vang lên: "Nhấc chân lên một chút, dưới lòng bàn chân em còn dính một ít."