Chương 40

Phó Bản Cần Nhân Tài Như Tôi (Vô Hạn)

Dục Chuyển Tinh Hà 04-01-2026 14:51:20

[Trời sáng rồi mới mò tới, tôi thấy anh ta cũng không đáng tin lắm. ][Đúng đó, vừa rồi đám người khen anh ta quá trời, làm tôi sợ hết hồn. Mọi người chưa từng vào mấy phó bản sao?] [Có khi họ không nghe thấy, hoặc phó bản bị hạn chế? Nhưng tôi vẫn cảm thấy anh ta không giống người xấu. ] [Nghĩ lại đi, lúc trước dặn dò Kiều Nguyện, anh ta tuyệt nhiên không nhắc chuyện gác đêm. Gác đêm rõ ràng là Kiều Nguyện tự đề xuất, một người từng trải qua nhiều phó bản lại không biết phải gác đêm?] [Tôi cuối cùng cũng nhớ ra vì sao thấy Chu Liên quen mắt rồi! Lúc trước tôi xem phòng livestream của tân binh, thấy anh ta nói mình tên Chu Nguyên, bảo sao nhất thời không nhận ra. ] [? Đổi tên giả?] [Tôi cũng không hay dùng tên thật, cảm giác tên thật nghe không hay, mỗi phó bản đổi tên một lần. ] [Không không, trọng điểm không phải tên, mà là lúc đó, ai không nghe lời anh ta đều chết hết. Anh ta bảo với tân binh rằng mình phát hiện quy luật giết người của Boss, còn nói tân binh bị theo dõi, kết quả khi tân binh liều mạng tìm được vật bảo mệnh, anh ta lại giành lấy, nói thật ra người bị nguyền rủa chính là anh ta. ] [??? Tôi sốc luôn, đây là trò gì vậy?] [Quá độc ác rồi!] [Nghe cậu nói xong, tôi cũng nhớ ra từng xem kịch bản kiểu này ở một phòng livestream tân binh, nhưng quên hết tên người chơi, chỉ nhớ mấy tân binh đó chết hết, chắc cũng đi cùng anh ta. ] [Ngoài mấy phó bản đặc thù, không phải phó bản cấm người chơi giết nhau sao?] [Anh ta đâu có trực tiếp ra tay, chỉ xem như gián tiếp khiến người khác chết, nên không bị hệ thống trừng phạt!] [Khoan khoan, vậy tên Chu Liên hay Chu Nguyên này, thật ra từ đầu tới cuối chỉ đang dựa vào vẻ ngoài tử tế để lừa mọi người?] [Nghĩ kỹ lại, gã trung niên kia hình như bị anh ta đẩy một cái, rồi ngã khỏi xe đi tìm chết luôn, quá trùng hợp!] [Càng nghĩ càng sợ, mấy tân binh đi cùng Chu Liên chẳng phải rất nguy hiểm sao?] [Tôi đã nói rồi, Kiều Nguyện thật may mắn, tình cờ từ chối Chu Liên. Ở lại phòng cùng lắm bị quỷ giết, đi với Chu Liên còn không biết chết kiểu gì. ] - Vì trước đó vừa xảy ra chuyện quỷ trung niên gõ cửa, ba người càng cẩn thận hơn với việc mở cửa, sợ quỷ lại biến thành người khác để lừa họ. Cho đến khi xác nhận đứng ngoài thật sự là Chu Liên, Tống Yến Trì mới mở cửa phòng. Ngoài Chu Liên, còn có mấy người khác ở cùng phòng với anh ta. Khi thấy người đứng trước cửa là Tống Yến Trì, đáy mắt Chu Liên lướt qua một tia lạnh lẽo, nhưng trên mặt vẫn tràn đầy vẻ chân thành lo lắng: "Chúng tôi nghe thấy phòng này có động tĩnh, đã xảy ra chuyện gì sao?" Tống Yến Trì tất nhiên nghe ra sự giả dối trong lời của Chu Liên, nhưng không định đáp lại. Tô Yến vừa định nói gì đó, Kiều Nguyện đã nhanh hơn một bước, đỏ hoe mắt, vội vã lên tiếng: "Anh Chu, cuối cùng anh cũng tới... Làm em sợ muốn chết luôn!"