Ngôi trường này, bốn hay năm năm sau sẽ được tu sửa lại toàn bộ. Lúc đó, khi đi ngang qua, cô đã từng nhìn thấy.
Nhưng bây giờ, khi đứng trước cổng, cô mới phát hiện mọi thứ khác hẳn so với lúc trường được xây mới.
Dọc theo hành lang, từng tốp học sinh đi lại, không khí thanh xuân tràn ngập.
Tất nhiên, đó là cảm giác của cô. Còn đối với các học sinh vừa đến nhập học, bầu không khí này không có gì gọi là "thanh xuân" cả.
Học sinh lớp 10 còn tươi tắn, nhưng lên đến lớp 11, lớp 12, ai nấy đều mang bộ dạng như bị vắt kiệt sức lực.
Sau bao năm trôi qua, tất nhiên Lê Ôn Thư không thể nhớ nổi phòng học nằm ở đâu.
Cô tiện tay kéo một học sinh gần đó lại hỏi:
"Bạn ơi, bạn có biết lớp 11A8 ở đâu không?"
Người bị hỏi là một nam sinh, nhìn khá bảnh bao, ánh mắt ngạc nhiên nhìn cô, nhưng vẫn chỉ đường.
"Đi thẳng bên kia, tầng bốn."
"Cảm ơn nhé."
Cậu bạn đi cùng nam sinh kia lại có vẻ khó hiểu hơn.
"Lê Ôn Thư, mới nghỉ hè có mấy tháng mà cậu đã quên bọn tôi rồi sao?"
Lê Ôn Thư khựng lại, nhìn hai người kia một lượt, cô quả thực chẳng có chút ấn tượng nào.
Cô đoán chắc là bạn cùng lớp trước đây, nhưng vì thời gian học chung không dài, cô cũng chẳng thân thiết với ai, không nhớ cũng là chuyện bình thường.
"Nhớ rồi nhớ rồi, lúc nãy không nhận ra thôi. Hai cậu tới lớp à? Vậy không làm phiền nữa nhé, tạm biệt."
Nói rồi cô xoay người, suýt chút nữa đâm sầm vào Diệp Tinh, cô bạn thân của mình.
Diệp Tinh không nói gì, nhưng nữ sinh đi cùng cô ấy thì trừng mắt nhìn Lê Ôn Thư.
Giọng nói có chút khó chịu:
"Lê Ôn Thư, cậu bị đuổi khỏi lớp chọn rồi, đừng có bám lấy Lục Ngọc Thư nữa!"
Nghe câu này, Lê Ôn Thư lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Cô nhìn đối phương, thản nhiên đáp lại:
"Cậu đúng là có khiếu viết tiểu thuyết đấy, chỉ hỏi đường thôi mà trong mắt cậu cũng có thể biến thành chuyện bám lấy người ta? Vậy cậu khoác tay Diệp Tinh thế này, tôi có thể nói hai cậu đang yêu nhau không?"
Nữ sinh kia theo phản xạ lập tức buông tay Diệp Tinh ra. Sau đó, nhận ra mình bị trêu chọc, cô ta lại trừng mắt tức tối.
"Cậu nói linh tinh gì thế? Con gái khoác tay nhau chẳng phải chuyện bình thường sao?"
"Vậy tôi hỏi đường cũng là chuyện bình thường mà, cậu làm gì mà nói quá lên thế?"
"Cậu..."
Lê Ôn Thư nhún vai, tiện miệng buông thêm một câu:
"Thích người ta thì cứ tỏ tình đi, chèn ép người khác làm gì."
"Ai thèm thích cậu ta!"
Lê Ôn Thư đã sớm chạy mất rồi.
Nữ sinh tức giận đến mức dậm chân, quay sang nhìn Diệp Tinh, giọng đầy bực bội.
"Vừa nãy sao cậu không nói đỡ cho tớ? Tớ là đang giúp cậu xả giận đấy! Cuối cùng lại bị chị gái cậu làm cho nghẹn lời, bực hết cả mình."
Diệp Tinh nhẹ nhàng an ủi cô bạn, đáy mắt mang theo vẻ phức tạp.
Chuyện hôm trước, cô ta và mẹ đã gây ra rắc rối lớn, lỡ bán đi món đồ quý giá của bác ruột với giá rẻ như cho không, Lê Huy cũng vì thế mà nổi cơn tam bành.
Diệp Tinh không dám dễ dàng đối đầu với Lê Ôn Thư. Dù biết cô chẳng có vị trí gì trong lòng Lê Huy, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Dù sao thì, Lê Huy vẫn là người nắm giữ kinh tế của gia đình cô ta.
Nam sinh bên cạnh Lục Ngọc Thư tò mò hỏi:
"Sao Lê Ôn Thư lại thay đổi nhiều thế nhỉ? Bị kích động gì à?"
"Không đúng, trước đây miệng lưỡi cô ấy cũng sắc bén, có điều bây giờ dường như còn sắc sảo hơn."...
Lê Ôn Thư vừa đi vừa ngẫm nghĩ, cố gắng nhớ lại.
Một góc ký ức mơ hồ chợt hiện ra.
Hai nam sinh kia đúng là bạn cùng lớp với cô khi còn ở lớp chọn, nhưng cô nhớ rõ mình và họ chưa từng có giao tình gì đặc biệt, chỉ là quan hệ bạn học bình thường.
Diệp Tinh trước đây học lớp bên cạnh.
Còn cô bạn nữ đứng cạnh cô ta, hình như cũng là bạn cùng lớp của cô, nhìn có chút quen mắt.
Hồi học cấp ba, Lê Ôn Thư rất ít khi để ý đến những chuyện xung quanh, cũng không quan tâm đến lời đồn, cô cũng không mấy để tâm những gì nữ sinh kia nói,
Có lẽ Diệp Tinh đang yêu đương, nhưng lại kéo cô vào làm bia đỡ đạn.