Nghĩ lại, nước tro hương ngoài vị dơ ra thì có giúp được gì đâu.
Đó cũng là lần thứ hai trong đời, Thi Vãn bùng nổ.
Bà đẩy cửa xông vào tiệm, lao vào cãi nhau một trận tưng bừng.
Trước đó, bà vẫn luôn làm tròn vai trò con dâu hiếu thuận, chăm sóc mẹ chồng còn chu đáo hơn cả con ruột.
Nhưng sau chuyện này, bà không thể nhịn được nữa.
Bà nội cũng biết mình sai, sợ bị Thi Vãn bóc mẽ với bên ngoài, làm mất danh tiếng của con trai, nên lặng lẽ dọn về quê sống.
Sau đó nghe nói ông đạo sĩ nọ vì lừa đảo mà bị bắt, đến giờ vẫn chưa được thả ra.
Lê Ôn Thư mua một que kem ốc quế, vừa đi vừa ngắm nghía dãy phố, quan sát từng cửa hàng một.
Cuối cùng, tầm mắt cô dừng lại ở một cửa tiệm khác biệt với phần còn lại.
Không phải tiệm này có gì đặc biệt, mà là người đang ngồi bên trong.
Một người trẻ tuổi, nhưng lại toát ra cảm giác quỷ dị khó tả.
Lê Ôn Thư ăn hết phần vỏ giòn giòn của cây kem ốc quế, chậm rãi tiến về phía trước.
Cậu chủ tiệm vẫn còn chìm trong thế giới của chiếc điện thoại, vừa bấm gì đó vừa tỏ vẻ căm phẫn. Một lúc thì mặt mày khổ sở như thể đang cầu xin ai đó, lúc sau lại giận dữ như muốn chửi bới cả thiên hạ.
Cô nhìn bộ râu dài giả cậu ta đang đeo, không nhịn được mà lên tiếng:
"Soái ca, bộ râu này trông cũng có phong cách riêng đấy."
Cậu chủ tiệm mặc đạo bào, bị giọng nói bất ngờ làm giật bắn mình, theo phản xạ nhìn quanh một lượt rồi mới phát hiện Lê Ôn Thư đã đứng ngay trước quầy.
Vội vàng cất điện thoại, cậu ta đưa tay sờ cằm, rồi không chút do dự, lột luôn bộ râu giả xuống.
"Haiz, cosplay chút thôi, nhà tôi bảo đeo cái này vào nhìn sẽ trưởng thành, ổn định hơn, khách vừa thấy đã cảm giác đáng tin, dễ kéo khách ấy mà."
Lê Ôn Thư híp mắt quan sát một lượt, cảm thấy có chút quen mắt.
Sau đó, cô gật đầu hiểu chuyện, nhìn quanh một vòng rồi hỏi:
"Cửa tiệm này không phải phòng khám Đông y sao? Sao lại ăn mặc giống mấy người bên hàng xóm chuyên bói toán thế kia?"
Cậu ta thở dài, tiện tay vứt bộ râu vào ngăn tủ.
"Nhà tôi trước đây làm nghề bói toán thật, nhưng sau khi ông nội tôi 'rửa tay gác kiếm', không lừa ai nữa, liền đổi sang mở phòng khám Đông y."
Lê Ôn Thư nhướn mày: "Sao đổi nghề từ bói toán sang Đông y mà dễ như đổi khẩu vị vậy? Không gạt tiền thì lại gạt mạng à?"
"Ai ai ai, không đúng, không đúng! Nhà tôi là dòng dõi danh gia vọng tộc về Đông y đấy! Cô có biết 'thế gia phạt' là gì không? Tổ tiên tôi từng chữa bệnh cho hoàng đế, là ngự y đấy nhé, hiểu chưa?"
"Ông nội tôi còn có giấy chứng nhận của nhà nước hẳn hoi. Chỉ là trước kia thích bói toán thôi, toàn làm vì đam mê ấy mà, đam mê hehe."
Lê Ôn Thư gật đầu đầy ẩn ý.
Cậu chủ quán xoa xoa tay, dù gương mặt đẹp trai nhưng ánh mắt lại có chút gian gian, cười lấy lòng.
"Vậy... cô định mua gì không?"
Lê Ôn Thư trầm ngâm giây lát, rồi nói:
"Tôi muốn ông nội cậu tái xuất giang hồ, được không?"
Cậu chủ tròn mắt: "Tái xuất giang hồ kiểu gì?"
"Đi lừa đảo tiếp."
"Không được không được, bố mẹ tôi phải vất vả lắm mới thuyết phục được ông ấy bỏ cái nghề đó."
"Vậy cậu kế thừa đam mê của ông đi, tôi thấy cậu cosplay cũng ra dáng lắm mà."
Cậu ta theo phản xạ gật đầu tán thành, vừa xoa cằm vừa nghĩ ngợi. Nhưng ngay sau đó, phản ứng kịp, lập tức lắc đầu như trống bỏi.
"Không không không, tôi là sinh viên Học viện Điện ảnh, lại còn học chuyên ngành diễn xuất, đóng kịch gì cũng giỏi hết. Nhưng tôi tuyệt đối, tuyệt đối không thể nhận cái công việc này!"
Nhìn bộ dáng tự tin của cậu ta, lại thêm gương mặt điển trai, Lê Ôn Thư bỗng giật mình nhận ra tại sao cậu ta trông quen như vậy.
Hóa ra không phải ảo giác.
Chẳng phải đây chính là Đường Minh Hi sao?
Tương lai, nhờ vào vai nam phụ trong một bộ phim thần tượng mà trở nên nối tiếng, dần dần dẫn đầu giới giải trí.
Lê Ôn Thư từng bán bản quyền tiểu thuyết để chuyển thể thành phim, vì vậy cũng có quen biết với không ít người trong giới giải trí.
Nhưng cô nhớ nhất về Đường Minh Hi là vì sau khi nổi tiếng, cậu ta từng bị đào lại quá khứ, phát hiện là một fan cứng của cô.
Dù ở đoàn phim bận quay thế nào cũng không quên hóng chương mới.
Khi tiểu thuyết của cô được chuyển thể thành phim, cậu ta còn chạy đến casting, kết quả bị đạo diễn loại ngay vòng đầu vì hình tượng không phù hợp.
Về sau có một đoạn video bị rò rỉ, trong đó, cậu ta quỳ dưới chân đạo diễn ôm đùi gào khóc, xin được một vai quần chúng để lên hình.
Video đó ngay lập tức lên hot search, chỉ trong tích tắc, hình tượng "công tử ôn nhu" mà công ty dày công xây dựng cho cậu ta hoàn toàn sụp đổ.
Tập thể fan hâm mộ trầm mặc.
Mãi về sau, khi tham gia một số chương trình thực tế, người ta mới dần dần nhận ra Đường Minh Hi là người có IQ hoàn toàn tỷ lệ nghịch với nhan sắc.