Chương 26: Trò chuyện qua những dòng chữ (2)

Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới

undefined 11-02-2026 11:43:27

Cô đặt vào đó tất cả cảm xúc của mình, tất cả những kỳ vọng chưa từng nói ra, những điều thật giả đan xen, nhưng mỗi câu mỗi chữ đều ngắn gọn và sắc nét, khắc họa rõ ràng sự đổ vỡ trong gia đình cô, đồng thời thể hiện suy nghĩ của bản thân. Như một đoạn emo viết trong đêm khuya để trút hết tâm sự. Cô mong Thi Vãn sẽ nhìn thấy. Có lẽ, nếu cô nói thẳng với tư cách con gái, mẹ sẽ chỉ xem đó là lời của một đứa trẻ ngây thơ. Vậy nếu những lời này đến từ một tác giả mà mẹ thích thì sao? Thi Vãn vẫn luôn nói rằng tác giả này hẳn là người có học vấn rất cao. Dù bản thân không thích học, nhưng đối với những người học rộng tài cao, mẹ vẫn luôn có một sự kính trọng nhất định. ... Tối nay, Thi Vãn đã sớm về phòng, nhưng bà không ngủ được. Trong lòng vẫn mãi nghĩ về con gái. Vì không có việc gì để làm, bà cầm điện thoại lên, định xem thử truyện có chương mới hay không. Khi kéo đến chương mới nhất, tâm trạng bà có phần nhẹ nhõm hơn. Đắm chìm ngắn ngủi trong thế giới tiểu thuyết, dù ngực vẫn còn nặng trĩu, nhưng ít nhất đọc truyện vẫn là thú vui duy nhất giúp bà thư giãn, giúp bà tạm quên đi thực tại. Nhưng đến khi đọc hết chương cuối cùng, bà lại bị kéo về thực tế. Là căn phòng lạnh lẽo không chút hơi ấm. Là người chồng có trái tim không còn thuộc về bà. Là đứa con gái bà không biết nên nói chuyện thế nào. Tất cả những điều đó khiến bà nghẹn lại, gần như không thở nổi. Bà có quá nhiều điều muốn nói, nhưng chẳng biết nói với ai. Từ sau khi kết hôn, bà gần như không còn các mối quan hệ xã hội, chỉ quanh quẩn trong nhà. Ngay cả về nhà mẹ đẻ cũng rất hiếm khi. Mà người trong gia đình, ngoại trừ mẹ, không ai mong muốn một người con gái đã gả đi lại quay về. Người em gái từng thân thiết hồi nhỏ cũng đã lấy chồng. Bà không muốn phiền đến em gái chỉ vì chuyện này. Nếu bà nói với nó rằng Lê Huy có người khác, với tính cách của nó, chắc chắn sẽ lập tức kéo đến nhà ba mặt một lời với ông ta. Lúc đó, mọi chuyện sẽ bung bét. Bà sợ, hậu quả sẽ không nằm trong khả năng kiểm soát của mình. Nước mắt lặng lẽ đọng nơi khóe mắt, nhưng bà nhanh chóng lau đi. Khi lướt xuống phía dưới, thấy một đoạn văn khác, bà sững người. Bản năng thôi thúc bà tiếp tục đọc. "Tôi hy vọng mẹ tôi có thể ly hôn, nhưng bà ấy lại bảo rằng bà muốn tôi có một gia đình trọn vẹn. Chưa một lần bà hỏi tôi có muốn sống trong một gia đình méo mó như thế này không. Người ta nói rằng một đứa trẻ thiếu bố hoặc mẹ thì sẽ trưởng thành không tốt, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ, bố tôi chẳng qua chỉ là một danh xưng mà thôi. Một mối quan hệ gia đình miễn cưỡng như thế, có thực sự cần thiết không?" Sau khi đọc xong, bà ngây người. Quá trùng hợp. Nếu không phải trong phần bình luận, ai nấy đều nhận xét rằng tác giả này có văn phong chín chắn, ít nhất cũng hai ba mươi tuổi, thì bà thực sự đã nghĩ đây chính là do con gái mình viết. Cũng chính vì câu chuyện quá giống với tình cảnh hiện tại, bà càng đọc càng nghiêm túc hơn. Bà không biết nên giao tiếp với con gái thế nào. Bà sợ rằng nếu khó khăn lắm mới làm dịu đi mối quan hệ này, nhưng chỉ vì một câu nói lỡ lời mà lại đẩy hai mẹ con vào tình trạng căng thẳng như trước. Với Lê Ôn Thư, bà luôn thận trọng từng chút một. Có những lời đã suy nghĩ rất lâu, cân nhắc rất nhiều, nhưng đến cuối cùng vẫn chẳng thể nói ra. Nhưng câu chuyện của tác giả này lại giống y hệt hoàn cảnh bà đang đối mặt, chỉ là góc nhìn của một người con. Con người đôi khi là như vậy, có những điều chẳng thể thổ lộ với người thân, nhưng lại có thể trải lòng hết với một người xa lạ. Hoặc cũng có thể, bà quá khao khát tìm được một đáp án, quá mong mỏi được chia sẻ cùng ai đó. Dẫu sao, Tiểu Thư cũng từng nói, trên mạng, chẳng ai biết ai là ai cả. Bà mở phần bình luận, cẩn thận viết xuống câu chuyện và cảm xúc của chính mình. Bà không biết nhiều chữ nghĩa, không quen dùng bàn phím, chỉ có thể viết tay. Vừa chậm rãi cân nhắc từng câu từng chữ, vừa cẩn thận dùng đầu ngón tay gõ lên màn hình. Mất rất lâu, cuối cùng bà cũng viết xong. Trước khi gửi đi, bà đọc lại một lần từ đầu đến cuối, xác nhận không có gì sai sót, rồi khẽ thở dài. Một giây sau, bà nhấn nút đăng.