Lê Ôn Thư nhớ lại, lần đầu tiên cô biết đến Đường Minh Hi là khi xem đoạn video đó, cười suốt nửa ngày.
Sau này, hai người còn kết bạn trên WeChat. Cô từng gửi cho cậu ta một lá thư kèm chữ ký đặc biệt. Có thể nói, Đường Minh Hi là một trong số ít người thật sự theo đuổi thần tượng thành công.
Sở dĩ lúc đầu cô không nhận ra cậu ta là vì bây giờ cậu ta còn quá trẻ, lại giả dạng hơi quá đà, nhìn hoàn toàn khác với hình ảnh sau này.
Đường Minh Hi vẫn không ngừng lắc đầu, lắc đến mức sau đó phải chống tay lên bàn, mặt tái mét, suýt chút nữa thì nôn khan.
Lê Ôn Thư: "..."
Một lúc sau, cậu ta mới hồi sức lại, thở dài não nề.
"Thế này thì ba mẹ tôi kiểu gì cũng phải 'đại nghĩa diệt thân', tống tôi vào Cục Cảnh sát mất."
"Vậy sao người nhà cậu vẫn chưa bị bắt?"
"Nhà tôi chỉ 'làm vì đam mê', không lấy tiền, thuần túy là lừa đảo vô vụ lợi."
"Vậy cậu cũng đừng lấy tiền."
Đường Minh Hi hừ lạnh một tiếng, đôi mắt đẹp đẽ liếc cô đầy cảnh giác.
"Cô tưởng tôi ngốc chắc? Để tôi làm không công? Tôi với cô cũng đâu có thân thiết gì."
"5000. tôi viết kịch bản cho cậu, cậu chỉ cần diễn theo."
Hai mắt Đường Minh Hi sáng rực. Nếu có số tiền này, cậu ta có thể dùng để tặng quà cho đại đại, lỡ đâu tác giả đổi ý thì sao?
"Nhưng mà... cái này có nguy hiểm không?"
"Một vạn, có cái nguy hiểm nào? Cậu chỉ là nhận một vai diễn thôi mà."
Lê Ôn Thư hoàn toàn không tiếc tiền, dù sao đây cũng không phải tiền của cô.
"Chốt đơn!"
Dưới sự cám dỗ của tiền bạc, Đường Minh Hi không chút do dự, vui vẻ bước lại con đường của tổ tiên.
Chờ đấy, đại đại, tôi nhất định sẽ kiếm tiền để tặng quà cho cô, chỉ mong cô đừng bỏ hố!...
Sau khi trao đổi thêm thông tin trên WeChat, Lê Ôn Thư trở về nhà, bắt đầu viết kế hoạch.
Hai người hẹn một thời gian cụ thể để bàn bạc chi tiết hơn.
Cô chuyển khoản trước cho cậu ta hai triệu.
Dù vậy, cô cũng không lo cậu ta ôm tiền bỏ trốn, vì con người Đường Minh Hi có một đặc điểm: gương mặt đẹp bao nhiêu, đầu óc đơn giản bấy nhiêu.
Nói thẳng ra, vẻ ngoài cậu ta trông sáng láng bao nhiêu, thì chỉ số thông minh lại tỉ lệ nghịch bấy nhiêu.
Ánh mắt trong veo, nhìn qua cứ như công tử ngốc nhà địa chủ.
Trả tiền trước chính là một cách trói buộc cậu ta, chứ nếu không, để cậu ta suy nghĩ thêm vài ngày, có khi lại đổi ý.
Trên đường về, cô tiện tay mua chút trái cây.
Buổi tối, hai mẹ con vừa ăn cơm vừa trò chuyện.
"Bài tập hè này con đã làm xong chưa? Chỉ còn ba ngày nữa là nhập học rồi đấy. Dù chuyển lớp, nhưng bài tập thầy cô giao vẫn phải hoàn thành."
Lê Ôn Thư khựng lại. Cô đã hoàn toàn quên béng chuyện này.
Nghĩ lại trước đây, cô cũng toàn để dồn bài tập đến ngày cuối cùng mới cuống cuồng ngồi làm.
Cô ậm ừ đáp: "Vẫn còn một ít, lát nữa con sẽ vào phòng làm nốt."
Hỏng rồi, chỉ lo nghĩ đến chuyện sống lại có lợi thế gì, lại quên mất rằng quay về trường học cũng đồng nghĩa với việc phải ôn lại kiến thức cấp ba.
Đừng nói là cô chưa học hết cấp ba, ngay cả sau này ra ngoài xã hội nhiều năm, kiến thức cũ đáng lẽ phải quên từ lâu rồi mới phải.
Mở xấp đề thi ra, Lê Ôn Thư hít một hơi thật sâu, ngồi vào bàn học, bắt đầu làm.
Một số kiến thức cô vẫn còn nhớ, dù sao đời trước cô cũng viết đủ thể loại đề tài, đọc qua không ít sách vở.
Kiến thức cấp ba không đến mức xa lạ hoàn toàn, nhưng cũng chẳng dễ dàng gì, nhất là khi phải ngồi vào bàn làm bài nghiêm túc như thế này.
Làm xong, so đáp án rồi sửa lại một chút, cô phát hiện trình độ của mình hiện giờ cũng không khác mấy so với lúc trước.
Để vào lớp chọn thì còn thiếu một chút, nhưng nếu xếp vào lớp thường thì lại là học sinh có thành tích khá.
Lê Ôn Thư ngồi làm bài khoảng hai tiếng.
Cô nhớ hồi trước mình chọn học khối tự nhiên.
Ban đầu, cô vốn định học xã hội, nhưng hồi lớp 10, chủ nhiệm lớp trọng điểm là một cô giáo. Tuy cũng là phụ nữ nhưng lại đặc biệt xem thường con gái, cho rằng bọn họ không thể học tốt các môn tự nhiên.
Trường Nhất Trung của thành phố A là trường trọng điểm, từ học kỳ hai lớp 10 đã bắt đầu phân ban.
Lúc đó, cô giáo chủ nhiệm còn ngang nhiên đứng trước lớp nói rằng nữ sinh chỉ nên chọn ban xã hội, học tự nhiên chẳng ích lợi gì.
Mặc dù trong lớp chọn, thành tích của con trai và con gái không có sự chênh lệch quá lớn.
Khi ấy, tính cô bướng bỉnh, càng không cho làm gì, cô lại càng muốn làm bằng được.
Thế là cô đăng ký khối tự nhiên.
Kết quả, vì mải mê viết tiểu thuyết, thành tích dần sa sút, cuối cùng bị chuyển sang lớp thường.