Chương 27: Tiểu thuyết chẳng phải đều cùng một mô-típ sao? (1)

Độc Giả Của Tôi Trải Khắp 3000 Thế Giới

undefined 11-02-2026 11:43:27

Lê Ôn Thư không rời mắt khỏi điện thoại, kiên nhẫn lướt qua từng bình luận mới nhất. Khi nhìn thấy dòng chữ quen thuộc của tài khoản ấy, cô mới cảm thấy như được sống lại Khóe môi hơi nhếch lên, đúng như cô dự đoán, quả nhiên không ngoài tính toán. Cô điều chỉnh lại tâm trạng, nghiêm túc đọc từng câu từng chữ trong đoạn bình luận dài ấy. [Chào bạn, hoàn cảnh của tôi cũng không khác bạn là mấy. Chỉ khác một điều, tôi là mẹ. Hôm nay, tôi và con gái đồng thời phát hiện chồng mình có người khác... Nó cũng nói giống như nhân vật trong truyện của bạn, rằng hy vọng tôi ly hôn. Nhưng tôi không muốn. Tôi sợ sau này nó sẽ hối hận, vì bây giờ con bé vẫn còn là trẻ con, suy nghĩ chưa chín chắn, chỉ nhất thời xúc động nên mới nói vậy. ] [Năm con gái tôi sáu tuổi, tôi cũng từng nghĩ đến chuyện ly hôn. Khi ấy, tôi còn trẻ, tính cách bồng bột, đã cãi nhau với chồng không biết bao nhiêu lần. Nhưng mỗi lần nhắc đến hai chữ đó, con bé lại ôm tôi khóc lóc, nói không muốn mất đi cả bố lẫn mẹ. Lòng tôi mềm nhũn, thế là từ đó về sau, tôi không bao giờ đề cập đến chuyện ly hôn nữa. Giờ tôi đã có tuổi, lại càng không dám nghĩ đến điều đó. ] [Nếu ly hôn, một mình tôi không thể cho con một cuộc sống đầy đủ như trước. Tôi càng sợ người ngoài xì xào, chỉ trích nó là con của một gia đình đổ vỡ. Tôi lo rất nhiều, tôi không dám mạo hiểm. ] [Xin lỗi nếu tôi đã làm phiền bạn. Nhưng tôi không biết nói chuyện này với ai, trong lòng rối như tơ vò, mà chẳng tìm được cách nào để tháo gỡ... ] Lê Ôn Thư đọc xong, không biết bản thân đang có tâm trạng gì. Kiếp trước, cô và mẹ chưa từng có một cuộc trò chuyện bình tĩnh, thẳng thắn như thế này. Họ luôn cãi vã. Khi đến tuổi dậy thì, cô thường cảm thấy bức bối, chỉ cần Thi Vãn nói vài câu là cô đã thấy phiền, muốn tranh luận, muốn cãi lại, muốn phát tiết. Cô nghĩ rằng chẳng ai hiểu mình, chẳng ai thực sự để tâm đến những suy nghĩ trong lòng cô. Cô nhận ra gia đình mình không bình thường. Cô cũng biết tâm lý của bản thân đang có vấn đề, nhưng cô không tìm được ai giúp mình giải quyết. Những chuyện đó cứ nghẹn lại, không thể thổ lộ cùng ai. Chỉ có ở trước mặt người mình yêu thương nhất, cảm xúc ấy mới vỡ òa. Nhưng khi đó, Thi Vãn cũng đâu khá hơn. Bà thậm chí còn khổ sở hơn cô. Bà không thể như cô, không có ai để trút bớt nỗi lòng, không có ai có thể trở thành chỗ dựa tinh thần. Cảm xúc dồn nén quá lâu, đến một ngày nào đó sẽ như núi lửa phun trào, không cách nào cứu vãn. Vậy nên, liệu có phải việc mẹ nhảy xuống từ tầng thượng năm đó, cũng là kết quả của những cảm xúc bị kìm nén suốt bao năm trời? Nếu khi ấy, bà có thể suy nghĩ nhiều thêm một chút, liệu có phải bà sẽ không hành động bồng bột như vậy? Hoặc giả như, khoảnh khắc rơi xuống ấy, liệu có giây phút nào bà đã hối hận không... ?... Lê Ôn Thư nhấn vào nút trả lời, ngón tay dừng lại trên bàn phím thật lâu mới bắt đầu gõ chữ. [Thực ra, chuyện này không quá khó để giải quyết. Hãy thử tâm sự với con gái của bạn đi. Nếu tất cả những quyết định của bạn đều xuất phát từ suy nghĩ muốn tốt cho con, vậy thì tại sao không lắng nghe nó một lần? Nếu bạn sợ con chỉ là nhất thời xúc động, vậy hãy hỏi rõ hơn, hãy nghe nhiều hơn một chút. Chính bạn cũng sẽ có đánh giá của riêng mình. ] [Tôi không biết con gái bạn năm nay bao nhiêu tuổi, nhưng dựa theo những gì bạn mô tả, ít nhất cũng đã lớn hơn sáu tuổi rất nhiều. Khi con còn bé, bạn đã tin vào những lời nói ngây thơ của nó, vậy tại sao khi nó lớn lên, bạn lại phủ nhận những gì nó nói? Vì sao bạn sẵn sàng nghe một đứa trẻ lên sáu, nhưng lại không tin vào suy nghĩ của một người đã trưởng thành hơn?] [Có lẽ bạn nên tự hỏi lại mình, rốt cuộc bạn đang lo cho con hay chỉ đang tìm cớ để trốn tránh vì bản thân không đủ dũng khí?] Thi Vãn đọc đến dòng cuối cùng, trong lòng chấn động mạnh. Câu trả lời của tác giả chẳng khác nào một lời cảnh tỉnh, khiến bà dần dần nhìn ra vấn đề. Phải rồi, chẳng phải bà vẫn luôn nghĩ cho tương lai của con gái đó sao? Vậy thì tại sao lại không chịu lắng nghe con?