Bị Chồng Cũ Nhốt Vào Viện Tâm Thần, Tôi Nằm Thắng Năm 80
Tiểu Bạch Xà28-11-2025 09:18:41
Sau này em có bản lĩnh rồi, tự nhiên chẳng ai dám động vào chị nữa."
Thư Minh Thành cúi đầu, bàn tay siết chặt phía sau lưng: "Chị, em biết rồi."
Câu này cậu ghi nhớ trong lòng, nhớ rất lâu, cậu sẽ cố gắng để sau này chẳng ai dám bắt nạt chị gái mình nữa.
Trời vừa sáng, Thư Yên Sơ đã dậy chuẩn bị đồ ăn. Có Thím Triệu và mẹ giúp, dù phải nấu cho tận sáu mươi người ăn nhưng cũng không quá vất vả, chẳng mấy chốc đã nhóm xong bếp lớn để chuẩn bị xào nấu. Khác cái là hôm nay phải xào hai lượt, vì một nồi lớn cũng không đủ chỗ cho từng ấy rau.
Mùa đông thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy loại rau như cải bắp, khoai tây, củ cải trắng, nhà có điều kiện thì chọn được nhiều món hơn, chứ nhà nghèo thì chỉ biết đổi cách nấu cho đỡ ngán.
Thư Yên Sơ mua sáu con vịt đã vặt lông sạch sẽ về hầm với củ cải xanh, vịt béo nên vừa xào lên đã nổi một lớp mỡ vàng óng, mùi thơm lan ra ngoài cửa sổ, khiến Lâm Thúy Bình cũng bị đánh thức bởi mùi vị hấp dẫn ấy.
Ba ngày rồi, đã ba ngày rồi! Hôm qua Lâm Thúy Bình tức đến nỗi nửa đêm không ngủ nổi, gần sáng mới chợp mắt được, giờ lại bị đánh thức sớm, cô ta tức quá kéo chăn trùm đầu, lầm bầm chửi Thư Yên Sơ: "Đồ thỏ tinh, hừ! Đáng đời bị Tôn Ngộ Không phang cho một gậy chết tươi!"
Lâm Thúy Hương nằm giường dưới khe khẽ lên tiếng: "Chị ơi, thỏ tinh đâu có chết, đi theo Hằng Nga rồi mà!"
Nói xong cô bé vội bịt miệng lại, chết rồi, lại lỡ miệng quên mất lời đã hứa với chị Yên Sơ hôm qua: "Chị đừng nói với chị Yên Sơ là em kể nhé, không thì tối nay chị ấy không cho em xem tivi đâu!"
"Im đi! Ai thèm quan tâm thỏ tinh đi theo ai chứ!" Lâm Thúy Bình càng tức, cảm giác bụng cũng đau vì giận, nếu không phải đánh không lại Thư Yên Sơ thì cô đã xuống lầu gây sự rồi!
Món rau khác, Thư Yên Sơ xào giá đỗ với tàu hũ ky, thêm chút giấm ăn với bánh bao là ngon nhất. Sau khi bày hết ra, cô còn đặc biệt múc một thìa giá đỗ cho vào hộp cơm dùng một lần, nghĩ nghĩ lại cho thêm nửa cái đầu vịt vào. Hôm nay gió to, nên cô còn chuẩn bị thêm một tấm nilon lớn phủ kín đồ ăn, định đến nơi mới nhóm bếp hâm nóng lại.
Lý Thắng Lợi vẫn là người đặt cơm từ hôm qua, anh bưng cái ca lớn, vừa nói chuyện vừa như bay theo gió: "Em gái, hôm nay gió to, mau múc cơm cho bọn anh mang về ăn đi! Tốt nhất em chuẩn bị thêm cái ô lớn, nhỡ hôm nào mưa thì còn buôn bán kiểu gì?"
Thư Yên Sơ cười đáp: "Mưa thì em nghỉ bán luôn chứ sao!"
"Ấy chết, thế thì không được đâu." Lý Thắng Lợi cuống lên: "Em mà không đến, bọn anh chẳng phải nhịn đói à..."
Đợi đến khi thấy hôm nay có món vịt hầm củ cải, anh lại cười tít mắt: "Hôm nay ăn ngon thế, cho anh hai muôi vịt, thêm một muôi ớt nữa, ăn xong đảm bảo ấm người luôn!"
Trong đám công nhân ăn cơm, Lý Thắng Lợi rõ ràng là người hào phóng nhất, nghe giọng cũng giống người bản địa. Thư Yên Sơ hỏi thêm: "Anh ơi, anh cũng là người Hải Thành à?"
"Đúng rồi, anh ở phía nam thành phố, làm ở công trường này cũng được một năm rồi." Lý Thắng Lợi vừa trả lời vừa tự tay múc thêm một muôi ớt vào ca, giọng đầy tự hào: "Thấy hai mươi mấy anh em kia không, đều do anh dẫn đến làm việc đấy!"
Thư Yên Sơ hiểu ra, hóa ra Lý Thắng Lợi là người đứng đầu nhóm công nhân, kiểu như tổ trưởng, bảo sao ăn uống chẳng bao giờ tiếc tay.
Một chậu đồ ăn lớn chẳng mấy chốc đã vơi đi một nửa, hôm nay lại có thêm mấy gương mặt mới đến ăn, đến tầm mười hai giờ trưa thì cơm và vịt hầm đã bán hết sạch, giá đỗ cũng chỉ còn đủ cho vài người.
Thư Yên Sơ nhìn ra cổng công trường, chẳng còn mấy ai ra nữa. Cô đã có kinh nghiệm, mỗi ngày chuẩn bị cho sáu mươi người là vừa đẹp, có dư cũng không nhiều, hoàn toàn có thể mang về nhà ăn tối.
Nhưng hôm nay lại không thấy Cường Tử đâu nhỉ? Bán xong phần giá đỗ cuối cùng mà vẫn chưa thấy anh ta đến, Thư Yên Sơ hơi nhíu mày, lấy hộp cơm dùng một lần và hai cái bánh bao để riêng trong thùng giữ nhiệt, có chút tiếc nuối.
Biết thế bán luôn cho rồi, một suất rau cũng được hai hào cơ mà! Cuối cùng còn sót lại chút cơm và hai cái bánh bao, cô chuẩn bị dọn về, còn phải đi chợ mua thịt nữa! Cúi đầu thu dọn đồ đạc, lò cũng đã tắt, thì một đôi giày rách nát đứng ngay trước mặt cô: "Đồng chí, còn bánh bao không?"
Thư Yên Sơ ngẩng đầu cười: "Tôi còn tưởng hôm nay anh không đến nữa chứ!"