Chương 41

Bị Chồng Cũ Nhốt Vào Viện Tâm Thần, Tôi Nằm Thắng Năm 80

Tiểu Bạch Xà 28-11-2025 09:16:52

Lúc này, xung quanh đã có không ít mấy bà hàng xóm kéo đến hóng chuyện. Vợ bác sĩ Lục làm ầm ĩ bao lâu nay, ai cũng chờ xem cô ta có quay về trong bộ dạng thảm hại không, ai ngờ cô ta về thật mà lại còn dọn tivi đi? Chị Trương vội vàng chạy tới chặn lại: "Thư Yên Sơ, cô giận dỗi với bác sĩ Lục cũng phải có mức độ thôi chứ, cái tivi này mấy trăm đồng lận, sao cô có thể bê đi như thế được! Cô làm vậy, đừng nói bác sĩ Lục, ngay cả bố mẹ anh ấy cũng không tha cho cô đâu!" Thư Yên Sơ khóa cửa lại, rồi ném chìa khóa vào tay chị Trương: "Chị ngày nào cũng quan tâm chuyện nhà em ghê ha, tiện thể cầm chìa khóa đưa lại cho Lục Trí Hành giúp em nhé! Nhắn luôn với anh ấy, hỏi xem khi nào ký đơn ly hôn? Còn cái tivi này, em mang về trừ nợ, tính cho anh ấy hai trăm thôi!" Cô ấy thật sự muốn ly hôn à? Khoan đã, cái gì mà bác sĩ Lục nợ tiền cô ta? Không đúng, tivi sao lại bê đi được? Chị Trương sững sờ nhìn Thư Yên Sơ, nhất thời không biết nên tiêu hóa câu nào trước, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu: "Cô, cô điên thật rồi..." Thư Yên Sơ liếc chị ta một cái: "Liên quan gì đến chị!" Chị Trương bị câu nói thẳng thừng làm cho choáng váng, cầm chìa khóa đứng ngây ra đó, chỉ biết nhìn Thư Yên Sơ đạp xe ba bánh chở tivi đi mất... Phải mất cả phút sau chị ta mới hoàn hồn, đập đùi kêu lên: "Trời ơi, giờ biết làm sao đây? Cái tivi thật sự bị cô ta dọn đi rồi!" Chị dâu nhà họ Lý trong lòng lại thấy hả dạ. Chồng mình ở ngoài lằng nhằng với người đàn bà khác, viện cớ gì thì viện, là vợ ai mà chẳng thấy ấm ức. "Chị Trương à, chuyện vợ chồng nhà người ta mình bớt xen vào đi, chẳng phải họ sắp ly hôn rồi sao? Biết đâu cái tivi này là hai người bàn bạc cho Yên Sơ rồi." Chị nói xong thì quay về phòng mình. Mấy bà hàng xóm hóng chuyện ngoài sân nhìn tình hình cũng thấy có gì đó sai sai: "Thư Yên Sơ này hình như thật sự muốn ly hôn đấy! Đâu thấy cô ấy bám riết lấy bác sĩ Lục đâu!" "Đơn ly hôn cũng làm rồi, còn đùa gì nữa!" "Bao nhiêu ngày không về, hôm qua vừa về thì lại đúng lúc Chu Tân Nguyệt dắt con tới ăn cơm, ai mà không tức cho được..." "Nói thật chứ y tá Chu cũng kỳ lạ, suốt ngày 'anh Trí Hành' này nọ, tôi nghe còn thấy chướng, nói gì đến vợ bác sĩ Lục!" "Thì cô ấy cũng đáng thương thật, nhưng cái đáng thương này đâu phải do Thư Yên Sơ gây ra!" Lúc Thư Yên Sơ khóc lóc ầm ĩ, ai cũng chỉ mong được xem trò cười, nhưng khi cô dứt khoát đòi ly hôn, gió lại đổi chiều. Giờ này ở nhà chỉ toàn phụ nữ, chồng họ đều là bác sĩ bệnh viện Hải Thành. Nghĩ thử mà xem, nếu chồng mình mà thân thiết với một cô y tá như vậy, lương thưởng cũng đưa hết cho người ta, ai mà chịu nổi! Có ơn thì trả, giới thiệu việc làm thì cho ít tiền là được, cần gì chuyện gì cũng phải tự tay lo! Nhà họ Lục cũng lạ, biết rõ con dâu vì mẹ con Chu Tân Nguyệt mà bỏ về nhà mẹ đẻ, vậy mà còn dẫn hai mẹ con về ăn cơm, chẳng phải càng làm mọi chuyện căng thẳng hơn sao? Hay thật sự không ưa con dâu, lại thích một bà góa có con nhỏ? Chị Trương nghe mấy bà hàng xóm bàn tán, do dự một lúc cuối cùng cũng không dám bênh Chu Tân Nguyệt nữa. Trước đây coi thường Thư Yên Sơ là thật, giờ nịnh bợ Chu Tân Nguyệt cũng chỉ để Lục Trí Hành nói đỡ cho chồng mình... Nhưng nếu Chu Tân Nguyệt mang tiếng xấu, mình cứ bám lấy cũng ảnh hưởng đến việc chồng được xét lên trưởng khoa thì sao? Khu tập thể nằm ngay sau bệnh viện, chỉ cách một con ngõ nhỏ. Chị Trương nghĩ ngợi một hồi, dứt khoát khóa cửa đi thẳng sang bệnh viện tìm Chu Tân Nguyệt, kể lại chuyện Thư Yên Sơ dọn tivi đi, mấy bà hàng xóm cũng đều bênh vực cô ấy. "Nguyệt này, Thư Yên Sơ đúng là nhiều mưu nhiều kế thật! Cô ta cố tình làm vậy chẳng phải để bôi xấu danh tiếng của cậu sao? Lần trước chạy lên bệnh viện tát cậu một cái, mất việc rồi lại gây chuyện với bác sĩ Lục. Giờ thì khôn ra rồi, biết cách nắm bắt lòng người, giả vờ dứt khoát thế chẳng phải để ép bác sĩ Lục không quan tâm đến cậu nữa à?" Ánh mắt Chu Tân Nguyệt lóe lên. Đương nhiên cô ấy mong Thư Yên Sơ tự rút lui. Khi người ta tuyệt vọng nhất mà gặp được cứu rỗi, sẽ muốn bám lấy không buông. Với cô ấy, Lục Trí Hành chính là chỗ dựa duy nhất cho nửa đời còn lại, chỉ cần giữ được anh, cô ấy mới thật sự sống lại. Tuy giờ đã có việc làm, nhà họ Lục cũng đối xử tốt, Bố Lục còn nói muốn nhận cô ấy làm con gái nuôi, nhưng thì sao?