Bị Chồng Cũ Nhốt Vào Viện Tâm Thần, Tôi Nằm Thắng Năm 80
Tiểu Bạch Xà28-11-2025 09:07:49
Những ngày tháng nghèo khó mà hạnh phúc ấy khiến cô từng ngây thơ nghĩ rằng vợ chồng nào cũng như vậy, nên khi biết Lục Trí Hành nuôi Chu Tân Nguyệt, cô mới không thể chấp nhận...
Lý Phần Lan bị con gái chọc cười:
"Con bé này, nhà to mà trồng hoa thì phí quá! Trồng thì trồng rau muống, cà chua, dưa chuột, nuôi thêm mấy con gà, ngày nào cũng có trứng cho con với Minh Thành ăn!"
"Được rồi, nghe mẹ hết! Vậy thì trồng rau nuôi gà nhé!"
Thư Yên Sơ mỉm cười, ánh mắt cụp xuống nhìn đôi bàn tay của mẹ. Vì bao năm vất vả giặt quần áo, làm việc may vá thuê cho người ta, tay mẹ khô nứt nẻ, nhất là đầu ngón tay còn phải dán băng keo, chỉ cần dính nước là đau đến rút cả người lại.
Dù vậy, mẹ chưa từng nghỉ ngơi lấy một ngày, một chậu quần áo phải giặt cả nửa ngày trời, chỉ kiếm được mấy hào, vậy mà vẫn dúi cho cô ba trăm đồng... Đàn ông thì có là gì, chẳng thể nào so được với mẹ.
"Lát nữa con nấu cơm nhé! Mẹ biết mà, con nấu ăn ngon lắm, sau này đi bán cơm hộp chắc chắn phát tài luôn!" Thư Yên Sơ nhận lấy cái muôi trong tay mẹ, cố nén cảm xúc ướt át trong mắt, cố gắng nói chuyện một cách nhẹ nhàng: "Nhà mình giờ giàu rồi, sau này bữa nào cũng phải có thịt mới được!"
"Con gái cái bòn!"
Lý Phần Lan vừa cười vừa mắng yêu, thấy con gái hình như không bị ảnh hưởng bởi Lục Trí Hành nhiều như bà lo, trong lòng cũng nhẹ nhõm hẳn: "Tiền đó con tự giữ lấy, mẹ với em không cần đâu! Đời còn dài mà, con tưởng làm ăn dễ lắm à!"
Trong lòng bà vẫn lo lắng, bán cơm hộp liệu có ổn không? Tám ngàn đồng này là cả chỗ dựa của con gái sau này, bà nhất quyết không thể động vào...
Thư Yên Sơ thì chẳng thèm nghĩ nhiều, tám ngàn đồng ở thời này đúng là số tiền lớn, nhưng để sống sung sướng thì còn xa lắm, người ta không thể cứ ngồi ăn hết của để được. Hai mẹ con đang nói chuyện thì cửa phòng bật mở, Thư Minh Thành đeo ba lô đi học về.
Cậu con trai mười tám tuổi đã cao lớn, nét mặt có nhiều điểm giống Thư Yên Sơ, da trắng, mắt phượng hơi xếch, sống mũi cao, môi mỏng. Chị em nhà họ Thư ai cũng xinh đẹp, nếu không phải vậy thì hồi trước bà mối đã chẳng giới thiệu Thư Yên Sơ – một cô gái xuất thân như vậy – cho Lục Trí Hành.
Con gái mà xinh thì đã chiếm được nửa phần rồi, nhưng giữ được trái tim đàn ông thì đâu phải chỉ cần đẹp. Thấy Thư Yên Sơ ở nhà, Thư Minh Thành ngẩn ra một chút, mắt lập tức sáng rực lên: "Chị, sao chị lại về nhà thế?"
Nói xong cậu vô thức liếc quanh phòng, không thấy bóng dáng Lục Trí Hành đâu, lại hỏi: "Chị về một mình à?"
Chuyện Thư Yên Sơ bị Lục Trí Hành nhốt trong bệnh viện, mãi đến ngày cuối cùng Lý Phần Lan mới biết, bà cũng không dám kể cho con trai nghe. Chị em họ vốn thân thiết, nếu biết chị bị bắt nạt, Minh Thành chắc chắn sẽ không nhịn được mà chạy tới gây chuyện.
Nhưng năm nay cậu học lớp 12, nếu làm ầm lên thì sau này thi đại học biết tính sao? Con nào cũng là con, Lý Phần Lan ở nhà khóc đỏ cả mắt, còn chưa kịp đi tìm thì Thư Yên Sơ đã tự về rồi. Thư Yên Sơ không trả lời câu hỏi của em, chỉ nhìn cậu mà mắt cay xè.
Trong giấc mơ, Minh Thành từng đến đơn vị của Lục Trí Hành làm ầm lên mấy lần, thậm chí còn đánh cả Chu Tân Nguyệt, cuối cùng thi đại học thất bại, vốn dĩ là một chàng trai có tiền đồ sáng lạn mà phải đi làm khuân vác ở công trường.
Em trai cô vừa đẹp trai vừa thông minh, vậy mà lại bị cô liên lụy! Thư Minh Thành đặt cặp xuống, thấy chị gái mắt đỏ hoe, bộ dạng như sắp khóc đến nơi, cậu hoảng hốt: "Chị, chị sao thế? Đừng khóc mà..."
Từ nhỏ đến lớn, cậu sợ nhất là thấy chị gái khóc, chỉ cần Thư Yên Sơ rơi nước mắt thì dù bướng bỉnh đến đâu cũng ngoan ngoãn nghe lời. Hồi đó bố gặp chuyện, chị gái mới mười sáu tuổi đã phải nghỉ học đi làm công nhân, còn cậu thì cứ ở nhà quậy không chịu đi học.
Thư Yên Sơ đánh cho một trận mà cậu vẫn không chịu thua, cứ ngẩng đầu đòi đi làm thuê cùng người ta! Trong lòng cậu, mình là đàn ông duy nhất trong nhà, dù lớn hay nhỏ cũng phải gánh vác trách nhiệm này. Sau đó, chị gái khóc, không nói một lời nào mà chỉ nhìn cậu rơi nước mắt.
Thư Minh Thành sợ đến mức không dám hé răng, ngoan ngoãn đeo cặp đi học, nhưng cũng từ ngày đó, cậu thầm hứa nhất định phải học thật giỏi, thành đạt để sau này che chở cho chị! Bố không còn nữa, sau này cậu sẽ là chỗ dựa cho chị! Dù vai còn non nớt, ở trường là học bá lạnh lùng ít nói, nhưng trước mặt chị gái thì vẫn chỉ là một cậu nhóc chưa trưởng thành.