Chương 1

Bị Chồng Cũ Nhốt Vào Viện Tâm Thần, Tôi Nằm Thắng Năm 80

Tiểu Bạch Xà 28-11-2025 09:05:13

"Ra ngoài đi!" Cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai, ánh nắng bên ngoài chẳng chút kiêng dè ùa vào, làm mắt Thư Yên Sơ đau nhói, cô theo phản xạ khép mắt lại. Ở cửa, nữ y tá liếc cô một cái đầy khinh bỉ: "Bác sĩ Lục đang đợi cô ngoài kia đấy, đừng có lề mề nữa." Thư Yên Sơ chớp đôi mắt khô khốc, nở một nụ cười thê lương. Đúng vậy, ai cũng coi thường cô, nói một người phụ nữ đơn thân làm công nhân quèn như cô thì làm sao xứng với bác sĩ Lục mà ai cũng ngưỡng mộ. Huống chi bây giờ, cô còn bị gắn cho cái mác "thần kinh", ngay cả công việc ở nhà máy cũng mất luôn. Mà người đưa cô vào trại tâm thần, không ai khác chính là người chồng tốt của cô: Lục Trí Hành! Mùa đông ở Hải Thành lạnh cắt da, cô theo bản năng ôm lấy đôi vai gầy guộc của mình, lặng lẽ bước ra ngoài. Lạnh thật, lạnh đến mức trái tim cô cũng run lên từng nhịp... Nữ y tá đảo mắt, lẩm bẩm: "Có mỗi năm ngày bị nhốt trong phòng bệnh mà làm như ai bắt nạt lắm, lúc trước đánh đồng chí Chu thì oai lắm cơ mà?" Thư Yên Sơ dừng bước, mặt không cảm xúc quay đầu lại: "Bây giờ tôi vẫn dám ra tay đấy, cô muốn thử không?" Nữ y tá lập tức im bặt, quay mặt đi chỗ khác. Thư Yên Sơ khẽ nhếch môi cười lạnh, từng bước đi ra ngoài. Bác sĩ, y tá ở đây đều biết cô chẳng hề bị tâm thần, vậy mà vẫn nhốt cô suốt năm ngày, chỉ vì chồng cô bảo cô bị mất kiểm soát, cần phải "bình tĩnh lại"! Nực cười thật, lý do để cô "bình tĩnh" chỉ vì cô đã tát cho thanh mai trúc mã của anh ta một cái! Năm ngày bị nhốt, đủ để người ta phát điên, huống hồ điều kiện trong phòng bệnh tệ hại, chỉ có một cái chăn mỏng, mỗi ngày hai cái bánh bao với một chai nước, cháo mang tới cũng lạnh ngắt. Đêm thứ hai vào đây, cô đã sốt cao, nhưng chẳng có y tá nào buồn ngó ngàng. Người mang cơm cũng chỉ ném đồ ăn qua cửa sổ, cả thể xác lẫn tinh thần đều bị giày vò đến mức sống không bằng chết. Trong cơn mê man, cô còn mơ một giấc mơ kỳ lạ, kéo dài suốt mười năm. Đến khi tỉnh lại, mọi thứ như đã cách xa cả một đời, giờ là mùa đông năm 1986. Giấc mơ và hiện thực chồng lên nhau, cô biết rõ đó không chỉ là một giấc mơ. Năm ngày trước, cô phát hiện người chồng mà mình yêu thương lại nuôi một người phụ nữ bên ngoài, cô mất hết lý trí, lao thẳng đến bệnh viện, trước mặt bao nhiêu người, tát cho cô ta một cái nảy lửa: "Đồ hồ ly tinh, thiếu đàn ông đến mức phải đi quyến rũ chồng người khác à?" Cô gái kia xinh đẹp, dáng người mảnh mai, khuôn mặt khóc đến tội nghiệp: "Chị dâu, chị hiểu lầm rồi, em với anh Trí Hành không phải như chị nghĩ đâu!" Hiểu lầm á? Có mà cô ngu mới tin! Cô ta còn nép vào lòng Lục Trí Hành, ánh mắt đầy khiêu khích, còn cố ý nhắc đến chuyện nhà mới để chọc tức cô: "Chị dâu đừng nghĩ nhiều, anh Lục thương em nên mới cho em ở nhờ, nếu chị không thích thì em dọn đi ngay cũng được mà?" Lục Trí Hành che chắn cho cô ta, lạnh lùng nhìn cô: "Yên Sơ, em chẳng biết gì mà đã động tay với Tân Nguyệt, mau xin lỗi đi!" Thư Yên Sơ suýt nữa bật cười, cô chỉ thẳng vào mặt Lục Trí Hành mắng: "Tiền lương của anh tôi chưa bao giờ hỏi, hôm nay mới biết mỗi tháng năm mươi đồng đều đưa cho cô ta, anh gọi đó là hiểu lầm à?" Người chồng tốt của cô, vừa cưới xong đã cho người phụ nữ khác ở nhà mới, lương tháng sáu mươi đồng thì năm mươi đồng đưa cho người ta, còn dám nói là hiểu lầm! Lục Trí Hành thấy cô làm ầm lên, người xung quanh cũng tụ lại xem, anh ta hít sâu một hơi: "Đồng chí Thư Yên Sơ có dấu hiệu thần kinh không ổn, đưa vào bệnh viện bình tĩnh lại!" Đến giờ Thư Yên Sơ vẫn nhớ rõ hôm đó trái tim mình đã tan nát thế nào, chồng cô vì một người phụ nữ mà làm đến mức này... "Sao mặt em tái thế? Lạnh à?" Người đàn ông bên cạnh nhíu mày, theo thói quen cởi áo khoác khoác lên vai cô: "Đừng để cảm lạnh, về nhà anh nấu cho em bát canh gừng, uống vào là ấm ngay." Thư Yên Sơ nghiêng người, chiếc áo khoác trên vai còn vương hơi ấm, nhưng lại phảng phất mùi xà phòng xa lạ, khác hẳn mùi xà phòng ở nhà. Thấy cô im lặng mãi, Lục Trí Hành dừng bước: "Yên Sơ, đưa em vào bệnh viện là bất đắc dĩ thôi. Tân Nguyệt một mình nuôi con đã khổ lắm rồi, em còn đến làm ầm lên nói cô ấy quyến rũ... chuyện này ảnh hưởng lớn lắm với một bà mẹ đơn thân!" "Thế biến tôi thành người thần kinh thì không ảnh hưởng gì à?" Thư Yên Sơ không nhịn được, quay lại châm chọc: "Nhà mới cho cô ta ở, mỗi tháng đưa năm mươi đồng, anh làm những chuyện đó thì không nghĩ đến hậu quả à?" Lục Trí Hành hít sâu: "Anh đã nhờ bác sĩ làm giấy chứng nhận, sẽ không ảnh hưởng gì đến em đâu.