Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
undefined25-03-2026 06:35:08
"Môn này đúng là rất nhẹ nhàng. Chỉ cần cuối kỳ trồng ra khoai tây năng suất tám ngàn cân mỗi mẫu là được. Không đạt thì cả lớp không ai qua môn... Dù khoai đạt năm ngàn cân mỗi mẫu đã tính là năng suất cao rồi, nhưng yêu cầu này thực ra cũng không cao lắm đâu nhỉ."
Các sinh viên lớp Thực chiến nâng cao: "..."
Có ai không! Ở đây có mấy người phát điên rồi!
Một người vắt hết óc, cố gắng an ủi: "Nghĩ thoáng một chút, ít nhất lớp Thể chất này có thể nghỉ ngơi đôi chút. Anh họ tôi lớn hơn chúng ta một khóa, cũng từng học [Thể chất đại học], nghe bảo chỉ cần chạy bộ, đánh cầu lông, hoặc chọn mấy môn nhẹ như thái cực quyền, aerobic, nhảy dây gì đó... Lúc chọn môn cậu cứ chọn cái nào nhàn nhã một chút..."
Chưa kịp nói hết câu an ủi, Hách Chấn Nghiệp phía trước đã mở miệng:
"Tiết thể chất này, mọi người chia thành hai nhóm, luyện tập chiến thuật truy đuổi 1 vs 1 ngẫu nhiên. Nửa tiết đầu, nhóm A đuổi theo nhóm B, nếu bắt thành công thì được cộng 1 điểm; Nếu nhóm B trốn thoát thành công, nhóm B được cộng 1 điểm. Nửa tiết sau đổi vị trí, nhóm B đuổi nhóm A, luật như cũ."
"Không giới hạn phạm vi truy đuổi, toàn bộ khuôn viên trường đều là sân chơi, trừ ký túc xá. Nếu cả hai cùng giới tính, ký túc xá cũng được phép vào."
"Cuối kỳ sẽ tổng kết điểm cá nhân, top 30% sẽ được thưởng điểm tích lũy, dưới 30% sẽ bị trừ điểm."
"Đồng hồ sẽ giám sát tình trạng hoạt động, đứng yên quá một phút tính là vi phạm một lần. Ba lần vi phạm, bài kiểm tra lần này coi như không đạt, trừ 5 điểm. Nếu hai người cách nhau hơn 100 mét, người truy đuổi sẽ được đồng hồ gợi ý hướng chạy của người bị truy đuổi. Nếu cách nhau hơn 300 mét, hệ thống sẽ hiển thị nơi ẩn náu cụ thể. Trên đây là toàn bộ luật chơi."
Các sinh viên: "..."
Vừa nãy ai nói có thể chọn aerobic với nhảy dây nhỉ?
Hách Chấn Nghiệp nói xong, bấm vài cái trên chiếc đồng hồ trắng ở cổ tay.
Mọi người lập tức nhận được thông báo.
[Đang tiến hành bốc số ngẫu nhiên... ]
[Bạn được phân vào: Nhóm A/B số xx]
[Đối thủ của bạn là: Nhóm B/A số xx]
Mọi người nhanh chóng nhận ra, việc chia nhóm là hoàn toàn ngẫu nhiên. Thậm chí có nữ sinh nhỏ nhắn bị xếp vào nhóm B, còn người truy đuổi cô ấy lại là một nam sinh cao to gần hai mét trong nhóm A.
Hai người đứng cạnh nhau, cô gái như bị cái bóng một ngọn núi che khuất hoàn toàn.
Cô ấy cạn lời: "Cảm giác chưa chạy được mười mét đã bị tóm rồi..."
Nam sinh đối diện cũng lộ vẻ không nỡ ra tay.
Cậu chàng vừa định nói gì đó thì Hách Chấn Nghiệp mặt không cảm xúc lướt ngang qua: "Zombie không có chuyện nương tay đâu."
Hai người lập tức cứng đờ, lời muốn nói cũng nghẹn lại nơi cổ họng.
Trong quá trình ghép đội, mọi người nhanh chóng nhận ra ý đồ thực sự của việc xáo trộn số thứ tự.
Nếu hai lượt đều là cùng một cặp truy đuổi, bọn họ hoàn toàn có thể nhường lẫn nhau, chỉ cần vừa đi vừa trò chuyện là đồng hồ sẽ không phát hiện vi phạm... vì chẳng ai nói đi bộ không tính là "di chuyển" cả.
Nhưng khi đổi đối thủ ở lượt sau, chẳng ai dám nhường nữa.
Rất ít người biết rằng, trò "đuổi bắt" thực chất có một cuộc thi chính thức quốc tế tên là "World Chase Tag" - hai bên rượt đuổi nhau trong sân nhỏ đầy chướng ngại, luật rất đơn giản: chỉ cần trốn được 20 giây là xem như bên trốn thắng.
Mà buổi thể chất này cũng dựa theo nguyên mẫu đó, chỉ khác ở chỗ: phạm vi không còn là cái sân 12m x 12m nữa, mà là cả khuôn viên rộng tới 600 mẫu đất; thời gian không còn là 20 giây, mà là cả một tiếng đồng hồ.
Mọi người có thể hình dung rất rõ, thứ đang chờ bọn họ phía trước là một địa ngục đau khổ nhường nào.
Dựa vào luật thi quốc tế cũng có thể thấy, nếu bỏ qua sự chênh lệch thể chất, thời gian càng dài thì bên truy đuổi càng có lợi. Trong khi thi quốc tế chỉ cần trốn 20 giây, mà ở đây phải trốn tận một giờ!
Chỉ cần chậm một bước, chỉ cần sơ sẩy một lần, đều có thể dẫn đến thất bại.
Huống chi còn có cả cái luật "gợi ý chỗ trốn" bệnh hoạn kia nữa, muốn thắng ở lượt trốn gần như là không thể.
Nói cách khác, nếu muốn tích được nhiều điểm, mọi người chỉ có thể dốc toàn lực ở lượt truy đuổi.
Hiểu ra điều này, đám sinh viên gần như chấn động.
Giáo viên của trường này, có phải đều từng học chuyên ngành "tâm lý lười biếng của sinh viên" không vậy? Nếu không thì sao lại có thể đoán được cả bước "dư sẵn" trong đầu bọn họ?
Hách Chấn Nghiệp đưa mắt liếc một vòng, chỉ cần nhìn sắc mặt đám sinh viên cũng đoán ra được bọn họ đang nghĩ gì, khẽ cười lạnh một tiếng.
Vị hiệu trưởng kia, trông thì trẻ tuổi không mấy đáng tin, nhưng trong chuyện đoán tâm lý sinh viên thì đúng là rất có bản lĩnh.