Chương 25: Đây rõ ràng là tên lưu manh không nói đạo lý
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
undefined25-03-2026 06:35:10
Phù Thanh bắt đầu mất kiên nhẫn, nghe vậy bèn nửa ngồi lên bàn phát biểu, tay cầm cuốn sổ gõ hai cái xuống mặt bàn: "Cảm ơn đã nhắc nhở. Để tôi tự giới thiệu một chút."
"Tôi là hiệu trưởng tương lai của các em, Phù Thanh. Kể từ hôm nay, chuyện ăn mặc, đi lại, sinh hoạt, học hành, rèn luyện... mọi hoạt động trong trường đều do tôi phụ trách, cũng do tôi quản lý." Giọng cô nhàn nhạt, nói xong lại đổi giọng: "Nói cách khác..."
"Tôi nói không được sàm sỡ bạn học nữ, tức là không được. Tôi nói không được đẩy bạn học xui xẻo ra làm bia đỡ đạn, tức là không được. Tôi nói đuổi học cậu, thì tám giờ sáng mai, cậu phải biến cho khuất mắt tôi. Nghe rõ chưa?"
Mọi người: "..."
Mấy "bia đỡ đạn" từng bị đẩy ra thế mạng: "..."
Cả hội trường im phăng phắc, 21 người kia nghe xong mà muốn khóc ngay tại chỗ.
Đây là hiệu trưởng á? Đây rõ ràng là tên lưu manh không nói đạo lý thì có!...
Một phen thao tác khiến 21 người bị đuổi cũng hiểu ra mình không còn hy vọng. Nhưng bọn họ vẫn chần chừ không chịu rời đi, cố níu kéo chút cơ hội mong manh còn sót lại.
Phù Thanh cũng lười giục thêm.
Bài phát biểu ngang ngược vừa rồi đã đủ để trấn áp một đám hoa trong nhà kính – những đứa trẻ lớn lên trong sự an toàn và bảo bọc của cha mẹ. Từ trước đến nay bọn họ chưa từng gặp qua một "giáo viên" nào mặt dày đến thế. Một mặt cảm kích cô đã thay người bị hại đòi lại công bằng, mặt khác lại thấy mình như nai con rơi vào hang sói, lòng dâng trào trăm thứ cảm xúc hỗn loạn.
Mà bọn họ nào biết, bất ngờ lớn nhất vẫn còn đang đợi ở phía sau.
Phía sau sân khấu, tấm màn vẫn chưa được vén lên. Lúc này, theo hiệu lệnh của Phù Thanh, toàn bộ ánh sáng từ bốn phía chợt tắt phụt, cả hội trường lập tức chìm vào bóng tối. Ngay sau đó, một luồng sáng từ máy chiếu bật lên, rọi sáng từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí.
Trên màn chiếu, hiện lên dòng chữ: [363 ngày 19 giờ 52 phút 20 giây]
Cùng lúc đó, tất cả sinh viên đang đeo đồng hồ chiến thuật của Đại học Phương Châu, đồng loạt cảm thấy cổ tay rung lên, thiết bị đã đồng bộ thông tin này.
Con số đếm ngược khổng lồ rực sáng trong bóng tối, chói mắt đến mức gần như chiếm trọn toàn bộ tầm nhìn của mọi người. Từng giây từng phút trôi qua, tiếng tích tắc nhỏ như kim châm, kéo theo nhịp tim của người xem cũng run rẩy cộng hưởng.
"Khi đồng hồ đếm ngược trên màn hình kết thúc, những con zombie mà hôm nay các em đã thấy sẽ xuất hiện trên từng con phố, từng ngõ ngách của Hoa Quốc."
Khuôn mặt người đứng trên sân khấu cũng mơ hồ trong bóng tối.
Giọng cô không lớn, thậm chí còn có phần bình thản, nhưng câu đầu tiên cất lên lại như hòn đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, khơi lên từng đợt sóng lăn tăn.
Phù Thanh nhớ rất rõ, khi ấy vốn là một buổi chiều mùa hè yên ả.
Trường cô khai giảng sớm, cuối tháng Tám thời tiết ẩm thấp oi bức, khiến người ta không tài nào phấn chấn nổi. Buổi chiều hôm đó cô không có tiết, đang cùng một bạn cùng phòng khác nằm trên giường, mỗi người ôm một cái điện thoại lướt mạng.
Đột nhiên các nhóm chat đồng loạt nổ tung, đẩy lên một đường link livestream.
Trên màn hình, ống kính lắc lư rung lắc liên tục. Nữ MC quen mặt từng xuất hiện trên thời sự đang nói rất nhanh, giọng điệu dồn dập. Rõ ràng là cô ấy ra ngoài vội vã, để cả mặt mộc lên sóng, tóc dài buộc gọn phía sau, biểu cảm vừa hoảng loạn lại căng thẳng.
Phù Thanh không nghe rõ MC đang nói gì, bởi ánh mắt cô hoàn toàn bị cảnh tượng phía sau thu hút. Đám đông như dã thú đang cắn xé lẫn nhau, máu thịt bầy nhầy, kinh hoàng đến cực điểm. Ngay cả cảnh sát chống bạo động tiến lên ngăn chặn cũng bị kéo vào vòng xoáy, tiếng gào thét thảm thiết vang vọng không dứt.
Không ai để ý, một người đang lặng lẽ tiến lại gần từ phía sau... cho đến khi gã bất ngờ nhào tới, đè nữ MC xuống đất.
Livestream bị cắt ngang, màn hình tối đen. Trước khi tín hiệu biến mất, Phù Thanh kịp thấy nữ MC ngã sõng soài, khóe môi rỉ máu, máu loang theo đường viền gò má kéo thành một vệt dài rực đỏ, như tô một màu son chói mắt lên gương mặt tái nhợt không son phấn kia.
Sau đó, dư luận nổ tung, rồi lại bất ngờ im bặt.
Hot search im lìm suốt hai ngày trời. Cho đến khi một vị quan chức cấp cao gieo mình từ tầng cao xuống trong một buổi truyền hình trực tiếp, cơ thể đập mạnh xuống đất ngay trước ống kính, máu thịt nát bấy. Lúc này, tình hình mới thực sự vượt khỏi tầm kiểm soát.
"Không ai biết loại virus đó xuất hiện từ đâu, chỉ biết nó có tính truyền nhiễm và tỷ lệ tử vong cực cao. Khi máu người tiếp xúc với nước bọt của người nhiễm bệnh, lập tức sẽ bị lây nhiễm. Người bị nhiễm mất đi lý trí, sinh ra khát vọng với máu thịt con người, đồng thời trở nên hung hãn, công kích tất cả những gì còn sống... giống hệt những "zombie" trong phim ảnh."
"Thời gian ủ bệnh của virus dao động từ vài giây đến vài ngày, nhưng điều duy nhất có thể chắc chắn là... hễ bị zombie cắn trúng, không ai thoát khỏi số phận biến thành đồng loại của chúng, không một ngoại lệ."
Cô nhấn mạnh từng chữ, gằn từng câu nặng như búa bổ.
"Trong tuần đầu tiên khi virus bùng phát, gần một nửa dân số tử vong. Rất nhiều người ngay cả đợt tập kích đầu tiên cũng không thể vượt qua. Nhưng điều tệ hại hơn là, rất nhiều người không nhận ra mình đã nhiễm bệnh, trốn vào các khu trú ẩn rồi lần lượt biến dị. Bọn họ trực tiếp hoặc gián tiếp khiến các khu trú ẩn đông người như trung tâm thương mại, trường học, hầm trú ẩn... toàn quân bị diệt."
Lời của Phù Thanh khiến những sinh viên từng trốn trong căng-tin lạnh sống lưng. Trong đầu bọn họ như hiện lên cảnh tượng khu trú ẩn bị đánh sập, từng người từng người biến thành quái vật.
Không ít người trong số bọn họ chính là bị cắn như vậy, quá hiểu sự kinh hoàng của zombie khi xuất hiện trong không gian kín có mật độ dân số cao.
Nhưng Phù Thanh không cho bọn họ thời gian để tiêu hóa những thông tin này, giọng cô gần như lạnh lùng tiếp tục: "Một tháng sau khi virus bùng phát, dân số toàn cầu giảm 90%. Trong đó, khoảng chín phần biến thành zombie, phần còn lại chết ngay tại chỗ vì vết thương quá nặng."