Chương 18: Diễn tập lần một (8)

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

undefined 25-03-2026 06:35:11

Một con zombie đang lảo đảo bước ra từ hành lang, không rõ là có trang bị radar phát hiện con người hay đánh hơi được mùi thức ăn, nó chậm rãi quay đầu, ánh mắt vừa vặn chạm vào ánh mắt của Trương Hàm. Vết thương trên cổ zombie vẫn rỉ máu tươi, nhuộm đỏ cả mảng lớn trước ngực, làn da vẫn còn vương chút sắc hồng của người sống. Đây không phải nhóm zombie xuất hiện từ đầu. Đây là bạn học của bọn họ. Thẩm Thanh Thanh mặt mày tái nhợt, lùi về sau một bước. Hàng mi của Trương Hàm bị nước mắt thấm ướt, cả người run bần bật vì sợ hãi. Hành lang hẹp chỉ có một lối ra, zombie từng bước tiến gần, trong tay ba người lại chẳng có thứ gì có thể dùng làm vũ khí. Cứ tiếp tục thế này, chẳng mấy chốc bọn họ sẽ đi vào vết xe đổ của "người bạn mới" trước mặt. ... Không đúng, ai nói bọn họ không có vũ khí? Ánh mắt Tống Như Song rơi xuống tay phải, ở đó có một chiếc ấm nước màu đỏ tươi. Chiếc ấm chưa đổ nước vẫn khá nhẹ, lúc ở ngoài cô ấy đã dùng nó đẩy văng một con zombie, cảm thấy cũng tạm dùng được. Hơn nữa tay không rất thiếu cảm giác an toàn, nên cô ấy vẫn luôn cầm theo tới bây giờ. Lần này, liệu có thể dùng lại được không? Tống Như Song hít sâu một hơi, cảm giác như máu trong người bị rút khỏi tứ chi, tay chân tê rần, cô ấy biết đây là do nỗi sợ gây ra. Cô ấy rất quen thuộc với cảm giác sợ hãi này. Tống Như Song xưa nay chưa từng là kiểu học sinh điềm tĩnh như thầy cô hay phụ huynh vẫn hay tán tụng, cũng chẳng phải kiểu "trái tim sắt đá" không sợ trời không sợ đất. Có lẽ là vì cô ấy ý thức được mức độ quan trọng của từng việc, hoặc cũng có thể là do cô ấy không có đủ can đảm để gánh chịu hậu quả nếu làm hỏng. Từ những chuyện nhỏ như buổi biểu diễn tổng kết ở tiểu học, kỳ thi đầu vào lớp phụ đạo, đến những cột mốc lớn như kỳ thi lên cấp hai, thi đại học quyết định vận mệnh, mỗi lần đối mặt với các dịp quan trọng, cô ấy đều sẽ bị một nỗi sợ trùm kín toàn thân, nghẹt thở như sắp chết đuối. Nỗi sợ ấy không hề thuyên giảm theo thời gian, ngược lại còn ngày càng tệ hơn. Bởi những sự kiện cô ấy phải đối mặt trong đời ngày một quan trọng hơn, một lần thất bại cũng có thể khiến vận mệnh rẽ ngoặt mãi mãi. Cô ấy chưa bao giờ thoát khỏi nỗi sợ đó, nhưng trong dòng thời gian dài dằng dặc, cô ấy đã học được cách đối mặt với nó... Hít một hơi thật sâu... Sau đó đi làm điều mình cần làm. ... Tay cầm nhựa lạnh cứng còn sót lại những phần nhọn chưa được mài kỹ, đâm vào lòng bàn tay cô ấy. Nếu là lúc bình thường, Tống Như Song nhất định sẽ hét lên một tiếng rồi lập tức vứt đi, sau đó còn càu nhàu vài câu chê đồ kém chất lượng. Nhưng hiện tại, cô ấy lại như đang nắm chặt cọng rơm cứu mạng cuối cùng, cử động ngón tay đã cứng đờ, gồng mình siết chặt ấm nước. Zombie vẫn đang tiến gần. Ba mét, hai mét, một mét. Thân thể rách nát của nó phả ra mùi hôi tanh, không còn hơi ấm của người sống, lướt qua má Tống Như Song như một tiếng thở dài lạnh băng. Chính vào khoảnh khắc đó, cô ấy dốc toàn bộ sức lực, ném mạnh chiếc ấm nước trong tay về phía đầu và mặt của con zombie. Zombie nghiêng người, loạng choạng đập vào tường."Bốp" một tiếng, chiếc ấm vỡ tan tại chỗ, mảnh vỡ văng ra tứ phía, vài mảnh lao theo quán tính vạch một đường lên da Tống Như Song. Cô ấy đau đến rùng mình, còn zombie đã đứng vững lại, há to miệng lao về phía cô ấy. Da đầu Tống Như Song tê dại, nhất thời quên mất phải làm gì tiếp theo. Chẳng lẽ cô ấy sẽ chết ở đây sao? "Như Song!" Phía sau, Thẩm Thanh Thanh lấy chiếc áo chống nắng mà Trương Hàm luống cuống cởi ra, vung tay đập vào mặt con zombie. Zombie mất tầm nhìn, gào thét giãy giụa, đầu lắc mạnh liên hồi. Cùng lúc đó, Tống Như Song cũng bừng tỉnh, cúi người nhặt mảnh vỡ lớn nhất của lớp vỏ nhựa ấm nước, dùng đầu sắc nhọn đâm thẳng về phía zombie. Cô ấy khép hờ mắt, hoàn toàn không có kỹ thuật, chỉ đam loạn liên tục. Cuối cùng, ngay lúc chiếc áo chống nắng trượt khỏi đầu zombie, cô ấy cảm nhận được lực cản khi lưỡi nhựa xuyên vào máu thịt. Thân thể zombie mềm oặt, ngã "rầm" xuống đất. [Bạn đã thành công tiêu diệt một zombie sơ cấp!] [Điểm tích lũy + 1 ] [Điểm tích lũy hiện tại: 1 (Tổng điểm: 1)] Trong tiếng thở dốc ngày càng nặng nề, Tống Như Song nghe thấy nhịp tim mình vang rõ trong lồng ngực. ... Cô ấy còn sống! Đồng tử Tống Như Song giãn to, ánh mắt dán chặt vào xác zombie dưới đất. Mảnh nhựa hình tam giác đã đâm xuyên qua mắt, cắm thẳng vào sau gáy, tạo thành vết chí mạng. Cô ấy đã làm được? Cô ấy làm được rồi! Cô ấy thật sự đã giết chết một con zombie!