Chương 29: Người được chọn

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

undefined 25-03-2026 06:35:10

1L: [Ngồi hóng. ] 2L: [Ý kiến cá nhân, tôi không nghỉ học. Năm lớp 12 này giày vò quá đáng rồi, bảo tôi học lại còn không bằng cho tôi đi đánh zombie, ít ra cũng được chết một cách dứt khoát. ] 4L: [Tôi cũng không nghỉ. Trong mắt cha mẹ tôi, không đi học là tội tày trời, học ngành gì không quan trọng, miễn có cái để học là được. Thế nên tôi đoán, đánh zombie hay học y đối với bọn họ chắc cũng giống nhau thôi (mệt mỏi mỉm cười. jpg). Nếu tận thế không đến, vậy cứ coi như luyện kỹ năng ngành y trước thôi... Nhưng nếu tôi dám nghỉ học? Trở về chờ chết đi... ] 5L: [Hơn nữa, lý do nghỉ học này nói ra ai mà tin nổi, chỉ nhiều thêm một lý do để ăn đòn thôi... ] 6L trả lời 2L: [Cậu nói vậy chắc là chưa từng bị zombie cắn, hoặc là mới bị cắn cái đã biến dị luôn rồi. Cảm giác bị vây trong bầy zombie kinh khủng lắm, tôi tới giờ vẫn còn chưa hoàn hồn, đời này tôi không muốn trải qua lần thứ hai nữa. ] 7L trả lời 6L: [Haiz, nghe cậu nói vậy, tôi chết sớm coi như còn may, chẳng cảm nhận gì hết. Nhưng bạn cùng phòng tôi hình như để lại bóng ma tâm lý rồi, từ lúc rời khỏi hội trường đến giờ cứ khóc mãi. ] 9L: [Tôi dọn đồ chuẩn bị về nhà đây. ]... 13L: [Chuyện liên quan đến sinh tử, đừng mang ra đùa cợt nữa được không? Mấy người phía trên có phải thấy nhẹ đầu quá rồi không? Cứ nghĩ ở lại trường là tránh được áp lực gia đình, nhưng có từng nghĩ sau này sẽ phải đối mặt với những gì chưa? Dù sao cha mẹ cũng là người yêu thương mình, còn trường học thì sao? Không một chút do dự đã lôi chúng ta vào cái gọi là "diễn tập" này, mọi chuyện hôm nay hoàn toàn là phi nhân đạo!] 14L: [+1] 15L (chủ thớt): [Nhắc nhở một chút, đồng hồ là trường phát, chắc chắn hiệu trưởng nhìn được địa chỉ IP đăng bài từ hệ thống. Mọi người dù thảo luận ẩn danh cũng nhớ chú ý ngôn từ nhé, tôi thấy hơi sợ QAQ]... Lời lẽ của 13L gay gắt, hiển nhiên vẫn chưa thoát khỏi nỗi sợ bị zombie tấn công, mà bình luận này cũng nhận được không ít sự đồng tình. Nhưng ngay sau đó, phe phản đối cũng nhảy ra. ... 18L trả lời 13L: [Buồn cười thật, zombie biết nói chuyện nhân đạo chắc? Nếu tận thế là thật, chuyện xảy ra với cậu hôm nay, một năm sau có thể sẽ xảy ra với "cha mẹ yêu thương cậu" đấy. Trốn tránh không giải quyết được gì đâu. ] 20L: [Chẳng phải trọng tâm vấn đề là tận thế có thật không à? Sao hiệu trưởng nói gì mấy người cũng tin vậy?] 21L: [Đồng ý. Chuyện này quá phi lý, tôi nhìn mà ngớ người luôn. Sao các cậu lại bàn luận dựa trên tiền đề "tận thế sắp đến" rồi vậy? Chẳng lẽ thật sự không ai thấy có gì bất thường sao? Chưa nói đến chuyện một người trông tầm tuổi chúng ta sao lại có thể làm hiệu trưởng. Lùi một vạn bước mà nói, tại sao không ai nghi ngờ cô ấy làm sao biết được chuyện virus zombie chứ! Nếu đó là chuyện xảy ra trong tương lai, vậy thì cô ấy làm cách nào để tiên đoán chính xác đến vậy, thậm chí còn mô tả rõ ràng từng chi tiết, cứ như chính cô ấy từng trải qua rồi ấy. Hơn nữa, cả buổi diễn tập này, bao gồm cả chiếc đồng hồ chiến thuật, đều là công nghệ cao chúng ta chưa từng tiếp xúc. Giờ tôi đang gõ chữ trên diễn đàn bằng bàn phím ảo ba chiều mà vẫn thấy như đang mơ, thế giới âm thầm tiến hóa rồi hả? Sao không ai báo tôi một tiếng vậy?] 23L: [Nghĩ kỹ mà thấy rùng mình. Tôi thậm chí không nhớ nổi mình đăng ký vào trường này bằng cách nào nữa. Rõ ràng ước mơ của tôi là Đại học C mà. ] 26L: [Chuyện này chẳng phải chứng minh lời hiệu trưởng là thật sao... (châm thuốc. jpg)] 28L: [Đúng vậy, mang công nghệ tầm cỡ thời đại như này ra để lừa mấy con mọt sách đại học thì được lợi gì? Quẹo trái sang khu công nghệ cao kia, nhiều doanh nghiệp phát đạt như vậy, đến đó lừa đảo chẳng phải ngon hơn à? Chính vì mọi chuyện xảy ra quá mức kỳ lạ, căn bản không thể lý giải nổi, nên tôi nghiêng về khả năng... chuyện này là thật. ] 32L: [Dù ban đầu không tin, nhưng đã tận mắt trải nghiệm thì không tin cũng phải tin. ] 34L: [Phá án, thì ra tôi chính là người được chọn!] 38L: [Không giấu gì mọi người, thực ra từ năm ba tuổi tôi đã có linh cảm rồi. ]... Tống Như Song đọc đến đây, khóe miệng khẽ giật giật. Cô không nhịn được nghĩ, nếu đổi nhóm người đang thảo luận trên diễn đàn thành mấy bà cô mê nhảy quảng trường hay các ông bà trong phòng đánh cờ, chắc giờ đã cãi nhau ỏm tỏi, không chừng còn dọa ngất vài người. Nhưng đổi lại là một nhóm sinh viên đại học ngày ngày ngâm mình trong web tiểu thuyết, anime, game, bệnh trung nhị còn chưa khỏi hẳn, thì việc nhanh chóng tiếp nhận tất cả rồi sống dậy như chưa từng có gì xảy ra lại trở nên cực kỳ hợp lý. 34L nói đúng, bọn họ chính là những "người được chọn" mà!