Chương 44: Trường này không có giảng viên nào khác sao?

Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn

undefined 25-03-2026 06:35:08

Nói xong, không biết trượt tay bấm vào nút nào, trần nhà lớp học bỗng sáng đèn... hóa ra là máy chiếu ba chiều. Một zombie sống động như thật lập tức được chiếu ra giữa lớp, giơ vuốt gầm gừ, thịt thối trên mặt rơi lả tả, hóa thành làn bụi mờ ảo, khiến các sinh viên xung quanh hoảng hốt bật người nhảy dựng. Lấy zombie làm tâm điểm, bán kính ba mét xung quanh lập tức trở thành một vòng tròn trống không sạch sẽ. "Đừng sợ, đây chỉ là một con zombie sơ cấp, tốc độ di chuyển rất chậm, chắc cũng chỉ ngang với mấy ông cụ đi bộ dưới lầu thôi..." "Các em nhìn kỹ xem, thật ra cũng không đáng sợ đến vậy, đúng không?" Các sinh viên khóc không ra nước mắt: Bọn họ hoàn toàn không nhìn ra! Hơn nữa thầy Triệu à, thầy nói là không đáng sợ, vậy có thể ngẩng đầu lên nhìn nó một cái trước được không? Có giỏi thì mặt đối mặt mà nói kìa! Ánh mắt Triệu Vân Tiêu lảng tránh, chột dạ đẩy gọng kính:"Được rồi, mời các em quay lại chỗ ngồi, bắt đầu ghi chép. Zombie sơ cấp phòng thủ yếu, chỉ cần phá hủy não bộ là có thể tiêu diệt. Có thể tấn công từ các vị trí yếu như tai, mắt, ... Lưu ý, đây là trọng điểm ôn thi, trong đề sẽ chiếm ít nhất ba điểm." Nghe thấy từ khóa "trọng điểm thi", cả lớp như bị điện giật, nhanh chóng rút giấy bút và laptop ra, lập tức vang lên tiếng lật giấy soàn soạt và tiếng gõ bàn phím lách cách khắp phòng. Zombie trong hình chiếu mờ mịt quơ móng vuốt hai cái, dường như không hiểu vì sao đột nhiên chẳng ai thèm quan tâm đến nó nữa. Triệu Vân Tiêu đứng trên bục, thấy vậy bèn âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Có thể nghĩ ra cách dùng bản năng học tủ thi cử để chiến thắng nỗi sợ zombie, không hổ danh là anh ấy!... 10:10 sáng, môn [Kỹ năng thực chiến nâng cao] (tự chọn). "Nội dung chính của lớp thực chiến nâng cao là học cách tiêu diệt zombie." "Lúc mới bắt đầu, tôi không yêu cầu gì nhiều, chỉ cần các em 1 đấu 1 với zombie trên bãi đất trống, thực hiện tiêu diệt không bị thương là được. Nhưng sau này, các em sẽ phải đối mặt với điều kiện khắc nghiệt hơn... bóng tối, không gian chật hẹp, thậm chí là địa hình rừng núi, từng bước nâng cao khả năng thích ứng." Hách Chấn Nghiệp không hổ là người từng lăn lộn trong núi xác biển máu, đứng trước mặt đám sinh viên đã tỏa ra khí thế mạnh mẽ khiến ai nấy đều căng thẳng theo bản năng. Ánh mắt sắc như dao, sinh viên nào bị quét tới đều không nhịn được mà cố ngẩng cao đầu, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Cộng thêm gương mặt đầy cơ bắp thịt lồi lõm và vết sẹo dài, cái đầu trọc lấp lánh dưới ánh nắng, trông chẳng khác nào tộ phạm vừa mới ra tù. Những sinh viên chọn lớp này chỉ biết cười khổ trong lòng: Tưởng hiệu trưởng đã đủ đáng sợ rồi, ai ngờ so với thầy Hách, hiệu trưởng đúng là hiền lành dễ thương, ít nhất nhìn còn vui tai vui mắt! Tên của Hách Trấn Nghiệp cũng nghe như một trò đùa địa ngục... thầy Hách, thầy "hảo", hai từ hoàn toàn không dính dáng gì đến nhau mà? Người từng giết người, khí chất trên người thật sự không giống người thường. Giống như một đứa trẻ hoang dã lớn lên trong rừng nguyên sinh, trải qua vô số những trận sinh tử chém giết, bỗng nhiên bị đưa về xã hội văn minh... toàn thân, từ ánh mắt đến cử chỉ, đều toát ra sát khí lạnh lùng căng như dây đàn. Lúc này ánh mắt Hách Chấn Nghiệp nhìn đám sinh viên, giống như một con sói hoang giữa rừng rậm đang quan sát đàn cừu non mềm yếu, chỉ biết kêu be be. Ông ấy khẽ hừ lạnh một tiếng. "Về nội dung thi cuối kỳ, tôi có thể nói luôn cho các em biết." "Các bạn sẽ bị đưa vào một toà nhà có không gian kín, địa hình phức tạp và đầy rẫy chướng ngại vật, một mình đối đầu với năm con zombie." "Trong vòng một tiếng, tiêu diệt toàn bộ zombie và thành công thoát ra mới tính là đạt. Tất cả những ai không đạt sẽ phải thi lại cho đến khi qua mới thôi. Ai thi lại ba lần vẫn không qua, trừ 10 điểm, học lại vào học kỳ sau. Nghe rõ chưa?" Bầy cừu non bị dọa cho chết lặng: "..." Cmn, khóa học biến thái kiểu gì vậy? Bây giờ bỏ học còn kịp không?... 14:00 chiều, môn [Thể chất đại học]. Buổi sáng bị Hách Chấn Nghiệp hành cho đến mức thần hồn điên đảo, các sinh viên lê từng bước chân vô lực đi ăn cơm, sau đó lảo đảo quay về ký túc xá chợp mắt một lát. Vừa mới hồi phục được chút sinh lực, khí thế ngút trời quay trở lại sân thể dục... lại bất ngờ chạm mắt với thầy Hách lần nữa. Các sinh viên: "..." Mẹ ơi! Trường này không có giảng viên nào khác sao? Đám sinh viên vừa học xong lớp Thực chiến nâng cao vẫn còn tay chân rã rời, quay đầu nhìn sang, không ngờ đám học môn Trồng trọt buổi sáng cũng mang vẻ mặt như sắp chết đến nơi. Thậm chí sắc mặt nhợt nhạt, tiều tụy hơn cả bọn họ. "Trồng trọt không phải là môn dễ thở à? Nghe nói giáo viên là một bà lão tóc bạc phơ mà? Sao các cậu lại có vẻ mặt này?" Có sinh viên trong hàng khẽ hỏi. Người bị hỏi nở một nụ cười khó lường: "Không có gì đâu. Chỉ là cày đất suốt hai tiếng không nghỉ, đến mức trưa nay tay run lẩy bẩy cầm đũa không vững thôi, thật sự chẳng có gì nghiêm trọng cả."