Chương 40: Có phải cô đã liên kết với hệ thống không?
Quay Về Trước Khi Tận Thế Bùng Phát, Tôi Mở Trường Học Sinh Tồn
undefined25-03-2026 06:35:08
Phó Thanh trực tiếp thuê người.
Một SR không cần trả lương, cho dù có sai đi quét nhà vệ sinh thì cũng là tầm cỡ cao tăng quét rác, thế nào cũng là cô được hời.
Giảng viên sau khi được thuê có thể chọn triệu hồi ngay lập tức hoặc trì hoãn thủ tục triệu hồi. Bạch Đường vì từng gặp Phó Thanh một lần nên mới được cô gọi ra trước mặt, còn bà Lưu và chú Hách đầu trọc hiện vẫn đang chờ ở hậu trường.
Giải thích cho từng người một thì quá mất thời gian, Phó Thanh bèn dứt khoát triệu tập cả ba cùng lúc, lược bỏ phần hệ thống, nói ngắn gọn rõ ràng về xuất xứ của Đại học Phương Châu cùng mục tiêu thành lập trường.
Khác với Bạch Đường, phần lớn người khi biết mình có cơ hội được sống lại đều rất vui vẻ chấp nhận.
Liễu Nghênh Xuân là một bà lão hiền lành thân thiện, ban đầu trồng rau chỉ để giết thời gian sau khi nghỉ hưu. Bây giờ nghe nói có thể chung sống với một nhóm thanh niên tràn đầy sức sống, bà ấy lập tức đồng ý không chút do dự.
Hách Chấn Nghiệp tuy cũng không từ chối, nhưng khi nghe Phó Thanh là hiệu trưởng thì ánh mắt rõ ràng có phần nghi ngờ.
Người lãnh đạo quá trẻ thường khó chiếm được lòng tin, huống hồ những ai có thể sống sót đến cuối cùng đều mang trong mình ít nhiều ngạo khí, nếu dễ dàng tin người như vậy thì có lẽ ông ấy đã chết đến bảy tám lần rồi.
Phó Thanh cũng không để tâm, được Hách Chấn Nghiệp xem trọng cũng chẳng có thưởng. Nếu đã vậy, cần gì phải cố sống cố chết chứng minh bản thân?
Cô phát bảng phân công giảng dạy, chia chìa khóa ký túc xá, tiễn hai người rời đi, để bọn họ tự tiêu hóa mọi chuyện.
Ánh mắt cô dừng lại ở người cuối cùng.
Đây là một thanh niên đeo kính gọng đen, nho nhã lễ độ, nét mặt thuộc kiểu dễ bị chìm giữa đám đông, trên người toát ra khí chất thư sinh chưa bị xã hội nhuộm màu.
Thông tin cho thấy, anh ấy tên Triệu Vân Tiêu, năm nay hai mươi sáu tuổi, tư duy A+, thân thủ B-, nhưng kỹ năng sinh tồn lại ở mức C-, một con số khiến người ta phải giật mình. ... Một người như vậy, sao có thể sống đến top 100?
Phó Thanh nhìn anh ấy đầy nghi hoặc, không ngờ trên đời còn có người "trâu bò" hơn cả cô trong khoản ẩn mình chờ thời.
Mục "tình báo" của Triệu Vân Tiêu là S+, bên cạnh còn ghi chú "Chiến thần lý thuyết, người chỉ huy tiêu chuẩn".
Phó Thanh được đánh giá S+ thì còn dễ hiểu. Zombie không ngừng tiến hóa, Phó Thanh sống được đến cuối cùng, thấy qua những loại zombie mà người khác chưa từng gặp. Nhưng Triệu Vân Tiêu chết sớm hơn cô, vậy mà trình độ tình báo lại ngang bằng, chuyện này rất đáng để điều tra.
Càng về sau, số người chết mỗi năm càng giảm. Lúc đầu toàn cầu mỗi ngày chết hơn chục triệu người, có khi chỉ sau một tuần đã tụt xuống còn vài triệu. Năm năm sau, rải rác vài chục người sống sót trên mảnh đất rộng lớn, ai nấy đều có tuyệt kỹ phòng thân, muốn giết bọn họ chẳng dễ chút nào.
Đừng nhìn Phó Thanh và Triệu Vân Tiêu chỉ cách nhau vài chục bậc xếp hạng, thời điểm tử vong có thể chênh lệch đến mấy tháng.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt Triệu Vân Tiêu hơi lấp lóe.
Phó Thanh cúi đầu xem lại sơ yếu lý lịch của anh ấy.
Kinh nghiệm quá khứ của Triệu Vân Tiêu rất đơn giản: từ 18 đến 21 tuổi, học tại một trường đại học hàng đầu nào đó; 21 đến 22 tuổi, năm cuối đại học, thực tập tại một cơ quan chính phủ. Gần như trùng với thời điểm virus bùng phát, anh ấy được viện nghiên cứu đó chính thức tuyển dụng, trở thành một nghiên cứu viên cấp thấp.
Sơ yếu lý lịch không ghi rõ anh ấy từng có thành tích gì nổi bật. Nhưng suốt hơn bốn năm sau đó, Triệu Vân Tiêu vẫn làm việc ở viện nghiên cứu cho đến khi chết.
Phó Thanh hơi nheo mắt.
Lý lịch này rất kỳ lạ, viện nghiên cứu đó rất nổi tiếng, theo lý thì yêu cầu trình độ học vấn của nhân viên không thể thấp hơn thạc sĩ, vậy mà Triệu Vân Tiêu chỉ là cử nhân. Hơn nữa, thời điểm virus bùng phát là lúc hỗn loạn nhất, cơ quan chính phủ lại còn thời gian rảnh rỗi đi tuyển một nghiên cứu viên cấp thấp, nghĩ thế nào cũng thấy không hợp lý.
Phó Thanh không nói gì, nhưng Triệu Vân Tiêu lại lộ rõ vẻ hoảng hốt. Anh ấy dùng khóe mắt lia thật nhanh theo bóng lưng bà Lưu và chú Hách, mãi đến khi bọn họ đóng cửa rời khỏi, trong phòng chỉ còn lại hai người, anh ấy lập tức mở miệng: "Có phải cô đã liên kết với hệ thống không?"
Câu hỏi này vừa rợn người vừa bất ngờ, đến cả Phó Thanh cũng không nhịn được mà giật mình một cái.
Cô giữ bình tĩnh, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, hỏi ngược lại: "Tại sao anh lại nói vậy?"
Đầu ngón tay cô lướt nhẹ qua lý lịch của Triệu Vân Tiêu, một ý nghĩ đột nhiên nảy lên trong đầu. Phó Thanh khẽ giật mình, ngẩng đầu, quan sát nét mặt của Triệu Vân Tiêu, không đợi anh ấy trả lời đã chắc chắn nói: "Bởi vì... anh cũng có hệ thống?"