Chương 4: Nhà ma

Quán Ăn Của Tư Tế Đại Nhân Nổi Tiếng Rồi! [Mỹ Thực]

Ngọc Trầm Trầm 15-12-2025 22:30:49

Cô không ngừng tự nhủ trong lòng rằng không sao, căn biệt thự này trị giá 120 triệu cơ mà, bán đi là lấp được cái hố này thôi. "Vậy nếu tôi bán biệt thự đi thì chắc không phải nộp thêm thuế gì nữa chứ?" "Ồ, còn phải nộp thuế thu nhập cá nhân 20% nữa à? Vậy chẳng phải nếu tôi bán được 120 triệu thì phải nộp 24 triệu sao?" Sau khi cúp điện thoại, Lục Trầm Ngọc bấm đốt ngón tay tính toán, nếu cô vừa thừa kế rồi lại bán đi thì sẽ phải nộp tổng cộng 27 triệu 900 nghìn tiền phí. Cộng thêm khoản nợ 2 triệu 600 nghìn của bà cụ Lục lúc sinh thời thì tổng cộng là 30 triệu 500 nghìn. 120 triệu trừ đi 30 triệu 500 nghìn, vẫn còn 89 triệu 100 nghìn! Đúng là lời to rồi! Lục Trầm Ngọc bị con số gần 90 triệu làm cho choáng váng đầu óc, cảm thấy hơn 30 triệu kia cũng chẳng là gì nữa. Nhưng vấn đề là, cô lấy đâu ra hơn ba triệu để làm thủ tục thừa kế căn nhà này đây? Chưa kịp để Lục Trầm Ngọc nghĩ thông suốt thì ban quản lý đã lại giáng cho cô một đòn chí mạng. "Anh nói là, chủ nhà trước đã nợ hai năm tiền quản lý và điện nước không trả?" Sáng sớm tinh mơ, nhân viên ban quản lý đã cầm một tờ giấy báo nợ phí quản lý đến gõ cửa căn biệt thự. "Đúng vậy, trong khoảng thời gian này chủ nhà đều không đóng phí quản lý, tổng cộng là 268. 800 tệ. Là chủ nhà mới nên cô cần phải đóng bổ sung khoản phí còn nợ trước đó." "Ngoài ra, vì cô đã dọn vào ở rồi, phiền cô đóng trước luôn phí quản lý của năm nay. Phí quản lý năm nay là 134. 400 tệ, cộng lại cô cần phải đóng tổng cộng là 403. 200 tệ." Lục Trầm Ngọc cảm thấy mình sắp không nhận ra nổi đơn vị hàng nghìn nữa rồi. "Mấy người đi ăn cướp à, phí quản lý sao có thể đắt như vậy?" Nhân viên giải thích: "Biệt thự của cô thuộc khu cao cấp, diện tích xây dựng là 560 mét vuông, tính theo giá 20 tệ/mét vuông/tháng thì phí quản lý mỗi tháng là 11. 200 tệ, một năm là 134. 400 tệ." "Nếu cô thanh toán một lần, chúng tôi có thể ưu đãi một chút, cô chỉ cần đóng chẵn 400. 000 tệ là được." Hào phóng thật đấy, tiết kiệm được hẳn 3. 200 tệ cơ đấy. Lục Trầm Ngọc mặt không cảm xúc: "Có phải ý anh là, chỉ cần tôi sống ở đây thì mỗi tháng tôi đều phải đóng hơn mười nghìn tệ tiền phí quản lý?" Nhân viên: "Đúng vậy ạ, chủ nhà thân yêu." Toàn bộ tài sản của Lục Trầm Ngọc cộng lại còn chưa được ba nghìn tệ.