Tác giả: Ngọc Trầm Trầm
Lục Trầm Ngọc nghèo kiết xác bỗng dưng được thừa kế một căn biệt thự của họ hàng xa. Chưa kịp vui mừng thì cô đã hay tin mình còn được "thừa kế" thêm một món nợ khổng lồ. Giàu sang đâu chẳng thấy, chỉ thấy nợ ngập đầu. Căn biệt thự to oành này lại còn là nhà ma, bán cũng chẳng ai mua. Lục Trầm Ngọc đành dở khóc dở cười mà dọn vào ở trong căn biệt thự bị đồn có ma ám. “Ma quỷ có là gì, nghèo mới là thứ đáng sợ nhất!” Sau đó, cô phát hiện ra một cánh cửa không gian trong biệt thự - nơi có thể đi lại giữa hai thế giới. Dâu tây to bằng nắm tay, củ cải lớn bằng bắp đùi, hành dại thơm nức mũi... Lục Trầm Ngọc mang về một loạt nguyên liệu từ thế giới bên kia và bắt đầu bán đồ ăn sáng lề đường. Ngày đầu tiên, bánh hành thơm phức đã bán sạch veo. Ngày thứ hai, đã có khách quen quay lại. Ngày thứ ba, khách hàng phàn nàn rằng cô chuẩn bị quá ít bánh hành. Ngày thứ N, để mua được đồ ăn, thực khách thậm chí còn xếp hàng từ tờ mờ sáng và tranh giành nhau vị trí. ... Sau này, quán hàng rong của Lục Trầm Ngọc đã trở thành một cửa tiệm, rồi lại phát triển thành một quán ăn lớn. Cô còn bán thêm các loại hoa tươi độc đáo, những loài cá cảnh kỳ lạ... Điều không ngờ tới hơn nữa là, ở thế giới nguyên thủy kia, Lục Trầm Ngọc không chỉ từ một tư tế trở thành thần sứ mà còn sở hữu đất đai rộng lớn và thần dân muôn vàn. Cô bán những thứ từ thế giới nguyên thủy sang thế giới hiện đại, rồi lại dùng tiền kiếm được để đổi lấy đồ ăn thức uống nuôi sống thần dân của mình. Dù tiền ngày càng nhiều, nhưng mà... Sao người cô phải nuôi cũng ngày một đông thế này?