Thế giới 2 - Chương 5: Công ty Viễn Niệm

Mị Dùng App Làm Đẹp Cứu Rỗi NPC Game Kinh Dị

Phù Mộng 29-01-2026 23:29:37

Rất nhanh, một người có ảnh đại diện là chân dung đã liên hệ với cô: "Tôi muốn tổ chức một hôn lễ sau ba ngày nữa, phiền cô qua đây hỗ trợ sắp xếp địa điểm và quy trình hôn lễ, cảm ơn. Địa chỉ hôn lễ là..." Nhiễm Khởi ngơ ngác chớp mắt, đứng dậy đi gõ cửa văn phòng tổ trưởng Diệp. "Mời vào!" Tổ trưởng Diệp không ngẩng đầu lên, hỏi: "Chuyện gì?" Nhiễm Khởi: "Có người nhờ em đi tổ chức hôn lễ cho họ, yêu cầu trong ba ngày." Tổ trưởng Diệp thờ ơ xé một tờ giấy, ký tên rồi đưa cho cô: "Đi đi." Nhiễm Khởi nhận lấy tờ giấy, trên đó viết giấy chứng nhận ra ngoài, có hiệu lực trong 4 ngày. Nhiễm Khởi chần chừ hỏi: "Nhưng nếu em đi tổ chức hôn lễ cho họ thì hôm nay sẽ không hoàn thành được năm lời khen, vậy có phải em sẽ không bao giờ được tan làm không?" Đây mới là vấn đề thực sự mà Nhiễm Khởi lo lắng. [Bình luận] [Chết tiệt, tôi cũng không nghĩ đến điểm này, thật là khủng khiếp. ] [Vậy là ngày đầu tiên đã định đoạt sinh tử? Một ngày không hoàn thành nhiệm vụ sẽ phải ở lại công ty mãi mãi, nhiệm vụ thất bại?] Tổ trưởng Diệp cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: "Hôm nay không hoàn thành thì ngày mai sẽ tính lại từ đầu. Khi nào trong một ngày nhận được năm lời khen thì có thể tan làm. Có vấn đề gì sao?" Nhiễm Khởi: "Vậy nếu ngày nào cũng gặp phải những chuyện phiền phức thế này, chẳng phải là sẽ không bao giờ được tan làm sao?" Tổ trưởng Diệp: "Công việc chính là như vậy, không thể nào mọi chuyện đều như ý được." Nhiễm Khởi xem như đã hiểu tại sao người phụ nữ kia lại suy sụp đến mức tự sát. Bởi vì công ty này tuy không phải đa cấp, nhưng thật sự có khả năng cả đời cũng không được tan làm. Tổ trưởng Diệp nói: "Không có vấn đề gì thì ra ngoài đi, đóng cửa lại." Nhiễm Khởi suy nghĩ một lát rồi nói: "Em vẫn còn câu hỏi. Xin hỏi yêu cầu về số lượng lời khen này là do tổ trưởng tự đặt ra, hay là quy định của công ty ạ?" "Quy định của công ty, nhưng tổ trưởng có quyền tăng hoặc giảm số lượng lời khen, sao vậy?" Nhiễm Khởi muốn nói, vậy anh có thể cho em tan làm luôn được không? Nhưng cô cũng biết yêu cầu này đúng là vô lý đến mức vô lý phải gọi bằng cụ. Cô đứng tại chỗ chần chừ mãi không đi, vô cùng do dự. Nếu tổ trưởng là con gái, cô sẽ làm nũng dễ thương, ôm ấp hôn hít như với Lý Phương Phương để xin tổ trưởng giảm bớt nhiệm vụ. Nhưng tổ trưởng là nam, phải giữ chừng mực. Nhiễm Khởi cứ nhìn chằm chằm vào mặt tổ trưởng Diệp một hồi lâu. Nhìn đến mức tổ trưởng Diệp phải cau mày: "Còn chuyện gì nữa? Cô còn chần chừ nữa là hôm nay cô chẳng hoàn thành được việc gì đâu. Cô có biết hậu quả của việc ăn không ngồi rồi một ngày là gì không?" Anh đã nói như vậy, chắc chắn là hậu quả rất khủng khiếp rồi. Nhiễm Khởi làm ra vẻ đáng thương: "Em chỉ muốn hỏi, em đến hỏi tổ trưởng một vấn đề, tổ trưởng trả lời em, vậy em có thể cho tổ trưởng một lời khen được không ạ?" Tổ trưởng Diệp sững người, rồi cúi đầu tiếp tục làm việc: "Không cần." Nhưng giọng điệu đã mềm đi rất nhiều! Thái độ dịu đi này khiến Nhiễm Khởi quyết tâm đi đến bên cạnh tổ trưởng Diệp, nói: "Vậy tổ trưởng Diệp, em còn một câu hỏi nữa." "Nói đi." "Anh có muốn nhận em gái không ạ?" Tổ trưởng Diệp: "..." Anh ngẩng đầu nhìn Nhiễm Khởi, cứng nhắc nhếch mép: "Không cần, bạn gái thì có thể." Vậy thì... sự hy sinh có hơi lớn nhỉ? Nhiễm Khởi không tiếp xúc nhiều với con trai, đối mặt với người như Vương Tiểu Minh có thể coi là anh trai thì không sao. Nhưng đối mặt với loại người như tổ trưởng Diệp, nếu không cẩn thận sẽ dễ bị hiểu lầm là muốn dùng quy tắc ngầm, có chút khó xử. Tuy cô đúng là đã có ý định dùng quy tắc ngầm, nhưng dù có là quy tắc ngầm thì cũng phải là người cô thích mới được. Nhiễm Khởi: "Ồ, vậy không có gì ạ. Em đi đây, tạm biệt tổ trưởng Diệp." Ra khỏi văn phòng, cô lại cảm thấy thái độ của mình có phải hơi cứng nhắc quá không? Lỡ đắc tội với tổ trưởng Diệp, anh ta tăng gấp đôi nhiệm vụ cho cô thì phải làm sao? Thế là cô tung tăng đi rót một ly nước ấm mang vào văn phòng tổ trưởng Diệp, cười hì hì nói: "Anh uống nhiều nước ấm vào nhé." Rồi cô rời đi trong cái nhìn cạn lời của tổ trưởng Diệp. [Bình luận] [Tổ trưởng Diệp đáng ghét, thế mà không hề lay động trước Khỉ Con đáng yêu của chúng ta!] [Xem ra chị Phương Phương dịu dàng hơn nhiều. ] Nhiễm Khởi gật đầu, vô cùng đồng tình. Tổ trưởng Diệp đáng ghét, sao lại dầu muối không ăn thế này! Cô bực bội quay về chỗ làm, đăng xuất tài khoản, cầm lấy điện thoại, định vào nhà vệ sinh rồi rời khỏi công ty. Tìm được nhà vệ sinh nữ, cô vào một buồng. Giải quyết xong xuôi định rời đi, lúc đi ngang qua nhà vệ sinh nam, cô nghe thấy giọng của Phàn Kế Hi bên trong. "Vội gì mà về làm việc, đợi chút đi, dù sao một ngày kiếm năm lời khen là được mà, tôi đã kiếm được hai cái rồi." Nhiễm Khởi: "..." Ghen tị ghê! Cô nấp sang một bên nghe lén, muốn xem thử Phàn Kế Hi làm thế nào mà kiếm được hai lời khen. Liền nghe thấy Càn Đại Khải nói: "Bây giờ được hai cái, có lẽ lát nữa sẽ không dễ dàng đâu, vẫn nên nhanh chóng quay về làm việc đi." Phàn Kế Hi không thèm để ý: "Trận này là để chúng ta thư giãn, không cần quá lo lắng." Càn Đại Khải thở dài, không khuyên nữa rồi rời đi. Phàn Kế Hi khinh thường "Xì" một tiếng, rất nhanh sau đó, trong nhà vệ sinh nam vang lên tiếng chơi game. Là Phàn Kế Hi đang lấy điện thoại công ty tải game về chơi. Chẳng có gì hay ho để nghe, Nhiễm Khởi định rời đi, vừa thẳng lưng lên thì gặp ngay tổ trưởng Diệp đang đi vào nhà vệ sinh nam. Ánh mắt anh ta nhìn Nhiễm Khởi có chút kỳ quặc: "Cô làm gì ở đây?"