-
Đêm khuya.
Một bóng người lẻn vào phòng Nhiễm Khởi. Giang Khiển Dục đứng bên giường, cúi xuống xoay mặt Nhiễm Khởi lại ngay ngắn rồi quan sát cô.
Anh đã cố tình xuất hồn để tới đây. Sở dĩ hôm nay anh để ý đến Nhiễm Khởi và chiếc kẹp tóc của cô là vì anh đã có một giấc mơ.
Trong mơ, anh ngồi ở một đại sảnh sáng choang, mân mê chiếc kẹp tóc bươm bướm màu đỏ, mắt nhìn ra ngoài cửa, đợi rất lâu, rất lâu.
Vô số bóng người qua lại, nhưng chẳng ai là người anh chờ. Cuối cùng, vào một ngày nọ, một cô gái nhỏ nhắn mặc váy hồng, khuôn mặt mơ hồ bước vào.
Ngay khoảnh khắc ấy, tim anh bắt đầu đập điên cuồng.
Anh biết, đó chính là người anh đợi!
Sau đó Giang Khiển Dục tỉnh lại. Không lâu sau, một cô gái mặc váy hồng, cài kẹp tóc bươm bướm màu đỏ bước vào phòng bệnh của anh.
Cô nói cô tên Nhiễm Khởi!
Giang Khiển Dục không tin đây là sự trùng hợp. Anh đã xem báo cáo của Phó Hàm Tinh, phó bản đầu tiên mà Phó Hàm Tinh tham gia cũng có một đại sảnh sáng choang như vậy.
Anh chắc chắn mình chưa từng tham gia phó bản nào tương tự.
Mà chiếc kẹp tóc bươm bướm màu đỏ của Nhiễm Khởi lại lấy được từ phó bản đó, hơn nữa những chữ trên kẹp tóc...
Anh tin rằng, Nhiễm Khởi có một mối quan hệ đặc biệt nào đó với mình.
Giang Khiển Dục ngắm tới ngắm lui Nhiễm Khởi, ngoài việc thấy cô rất gầy, thiếu vận động và chân từng không được khỏe ra thì chẳng nhìn ra được cô còn có gì đặc biệt.
Bảo anh bảo vệ, là anh phải bảo vệ cô sao?
Anh sẽ không làm thế!
Không quan sát được thông tin gì hữu ích, Giang Khiển Dục hóa thành bóng đen định rời đi. Bỗng nhiên, anh nghe thấy tiếng động lạ ngoài cửa phòng.
Đó là sóng âm mà người thường không thể nghe thấy. Bao năm qua lại giữa lằn ranh sinh tử, anh biết rất rõ đây là âm thanh gì – có quỷ hồn tới. Chắc là do Nhiễm Khởi đã chọc phải ở trung tâm thương mại xảy ra chuyện kia.
Giang Khiển Dục đổi ý, đi ra từ cửa chính.
Vừa ra khỏi phòng Nhiễm Khởi, hai con quỷ thân thể vặn vẹo đang đứng ở cửa, đối diện với anh, ngơ ngác liếc nhìn.
Anh mỗi tay tóm một con, bóp nát cả hai rồi thong dong hóa thành bóng đen rời đi.
Thông thường, vong linh nuốt chửng vong linh có thể khiến bản thân mạnh lên. Nhưng Giang Khiển Dục rất kén chọn, thứ bẩn thỉu thế này anh vô cùng ghét bỏ, không thèm ăn.
Giết quỷ cũng không phải để bảo vệ cô, chỉ là tiện tay mà thôi!
-
Nhiễm Khởi ngủ một mạch tới hừng đông, một giấc ngủ ngon lạ thường.
Lý Phương Phương ngủ đông tỉnh dậy, cảm nhận được âm khí khác lạ trong phòng bèn lao ra cửa xem xét, liền thấy chút bụi còn sót lại nơi hai con quỷ đã tan thành tro bụi.
"Đêm qua có quỷ tới, không biết thứ gì đã giết chúng nó. Thứ đó rất mạnh, hai con quỷ này đến cơ hội giãy giụa cũng không có." Lý Phương Phương phán đoán cực kỳ chuyên nghiệp.
Nhiễm Khởi liếc nhìn tấm bùa môn thần mà dì Lý dán trên cửa cho mình, tự tin nói: "Chắc chắn là cái này rồi."
Nói xong, cô chu môi làm một cái hôn gió với tấm bùa: "Môn thần yêu dấu của tôi, cảm ơn ngài, ngài còn hữu dụng hơn cả chị Phương Phương nữa."
Lý Phương Phương: "..." Một ngày không chọc tức tôi là cô chết à?
-
Vụ nhảy lầu tập thể ở trung tâm thương mại Phú Hoa cuối cùng đã được chính quyền kết luận là do một tổ chức tà giáo xúi giục tự sát tập thể.
Cùng thời điểm, những nơi khác cũng xảy ra các vụ tự sát, nhưng không gây chấn động như ở trung tâm thương mại Phú Hoa.
Rất nhanh sau đó, những tin tức này đã bị dọn dẹp sạch sẽ để trấn an lòng dân. Chỉ những người chơi từng tham gia trò chơi mới biết, những người này đều chết trong game.
Phó Hàm Tinh đã nói với Nhiễm Khởi chuyện này khi liên lạc với cô. Một phần năm số người tự sát vẫn còn sống, nhưng những người sống sót đó đã không còn được coi là người.
Một bộ phận đã bị xử lý, một bộ phận bị giám sát và bí mật quan sát. Trong khoảng thời gian này, Nhiễm Khởi đã nộp báo cáo thông tin của mình và Lý Phương Phương, chính thức trở thành cộng tác viên.
Không cần làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, cũng không cần làm quần quật cả ngày, nhưng lương tháng chỉ có 3000.
Còn không bằng tiền lãi từ tài sản thừa kế của ba mẹ cô nữa kìa!
-
Phó Hàm Tinh nói thể chất của cô không tốt.
Thế là ngày nào cô cũng bỏ một điểm tích lũy để đổi lấy một cơ thể khỏe mạnh, rồi theo Phó Hàm Tinh tăng cường rèn luyện.
Sau một tuần không ngừng nỗ lực, cuối cùng cô cũng có thể nâng được tạ tay hai ký.
Cô cảm thấy mình thật lợi hại (mỉm cười. jpg)!
Sau đó, thông báo về trận game thứ hai đã đến.
Một giao diện đột ngột hiện ra nhắc nhở cô: [Trò chơi sẽ bắt đầu sau năm phút, vui lòng nhanh chóng chọn mua sản phẩm cần thiết. Sau khi vào trò chơi, trung tâm thương mại sẽ đóng cửa. ]
Nhiễm Khởi do dự vài giây giữa việc rút thăm trúng thưởng và nâng cấp App Mỹ Nhân, cuối cùng vẫn chọn App Mỹ Nhân.
Rút thăm thì cô sợ rút phải đồ rác rưởi.
App Mỹ Nhân hiện tại tuy không có khả năng chiến đấu, nhưng cô đã có Lý Phương Phương làm tay đấm rồi, không sợ.
Sau khi App Mỹ Nhân được nâng cấp, tất cả các chức năng hiện có đều lên cấp 2, đồng thời có thêm hai chức năng mới: Mô phỏng gương mặt và tô điểm cảnh tượng.
[Mô phỏng gương mặt cấp 1: Có thể áp dụng hiệu ứng làm đẹp lên đối tượng được chọn, mỗi ngày có một cơ hội mô phỏng, thời gian kéo dài 24 giờ. ]
Nói trắng ra là gắn thẳng hiệu ứng làm đẹp lên mặt bạn.
[Tô điểm cảnh tượng cấp 1: Có thể xử lý làm đẹp ở một mức độ nhất định cho cảnh tượng chứng kiến. ]
Nói trắng ra là biến cảnh tượng kinh dị trở nên bớt kinh dị hơn.
Lý Phương Phương đánh giá hai kỹ năng này là vô dụng, nhưng Nhiễm Khởi thì lại vô cùng hài lòng.