Những lời này tất nhiên Phó Hàm Tinh không nói rõ, mà là do Nhiễm Khởi tự dùng cái đầu thông minh của mình suy ra.
Giang Khiển Dục suốt quá trình đều ôn hòa ngồi đó nghe Phó Hàm Tinh nói, thỉnh thoảng lại nhìn chiếc kẹp tóc bướm trên đầu Nhiễm Khởi đến xuất thần.
Phó Hàm Tinh nói xong, liền hỏi chuyện của Nhiễm Khởi. Việc nói cho Nhiễm Khởi biết tình hình hiện tại là thành ý của anh, cũng là sự công nhận của anh đối với nhân phẩm của cô.
Nhiễm Khởi không có ý định giấu giếm, cô thành thật kể lại việc mình đã nhận được phần thưởng thêm từ trong trò chơi vì đã đóng cửa phó bản thị trấn Thổ Văn."Chị Phương Phương cứ thế trở thành quỷ của em. Anh không cần phải sợ chị ấy nữa đâu, chị ấy bây giờ ngoan lắm."
Lý Phương Phương nằm liệt trên ghế sofa, mang một khuôn mặt cam chịu như đã bị cuộc đời vùi dập.
Giang Khiển Dục đột nhiên nói: "Tôi có thể xem chiếc kẹp tóc của cô được không?"
"Được chứ." Không sợ người khác cướp, dù sao cũng chỉ mình cô dùng được. Nhiễm Khởi thoải mái tháo kẹp tóc đưa cho Giang Khiển Dục.
Giang Khiển Dục cầm kẹp tóc lên xem, rồi lại đưa cho Phó Hàm Tinh, hỏi: "Anh thấy gì?"
Phó Hàm Tinh thành thật nói ra giao diện mình thấy: "Món quà của Thần, tặng cho cô ấy."
Giang Khiển Dục gọi những người khác trong đội Ly tới, bảo họ lần lượt chạm vào kẹp tóc rồi hỏi: "Anh thấy gì?"
Câu trả lời của họ đều giống nhau: "Món quà của Thần, tặng cho cô ấy."
Giang Khiển Dục vuốt ve chiếc kẹp tóc, trông có vẻ đăm chiêu.
Những gì anh thấy khác với tất cả bọn họ.
[Bảo vệ cô ấy. ]
Anh chỉ thấy ba chữ này.
Và một khi anh ta nảy sinh ý định vi phạm, những con chữ đó liền biến thành màu đỏ chói mắt, điên cuồng hiện lên: "bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy bảo vệ cô ấy..."
Những con chữ bằng máu điên cuồng tràn ngập toàn bộ tầm nhìn của anh.
-
Giang Khiển Dục nhắm mắt lại, cố gạt những dòng chữ máu gây ô nhiễm tinh thần ra khỏi đầu rồi đưa lại chiếc kẹp tóc cho Nhiễm Khởi.
Nhiễm Khởi tò mò hỏi: "Anh đã thấy gì vậy?"
Giang Khiển Dục mỉm cười: "Là món quà của thần, tặng cho cô."
Không nghe được đáp án gì khác lạ, Nhiễm Khởi thất vọng "Ò" một tiếng rồi cài chiếc kẹp tóc lại lên đầu.
Cô còn tưởng Giang Khiển Dục hỏi nhiều người như vậy là vì anh đã trông thấy thứ gì đó không giống mọi người.
Lúc này, thiết bị theo dõi dấu hiệu sự sống của Giang Khiển Dục bỗng vang lên tiếng cảnh báo. Sắc mặt Giang Khiển Dục vẫn như thường, nhưng thiết bị lại cho thấy tình trạng cơ thể anh đang rất tệ.
Phó Hàm Tinh lập tức dẫn người rời đi. Lúc đi theo anh ta, Nhiễm Khởi thấy một toán bác sĩ đang vội vã chạy tới.
Khi xuống lầu, Phó Hàm Tinh hỏi thăm qua về tình hình gia đình của Nhiễm Khởi. Đến bên xe, anh ta hỏi Nhiễm Khởi có muốn làm cộng tác viên cho đội không.
Nhiễm Khởi đương nhiên là vui vẻ nhận lời!
Có lương hay không cũng chẳng sao, quan trọng là cô có thể moi được rất nhiều thông tin hữu ích từ chỗ Phó Hàm Tinh.
Phó Hàm Tinh sảng khoái đưa cô và Lý Phương Phương về tận nhà, sau khi biết được địa chỉ của cô, anh nói: "Dù là cộng tác viên thì cũng cần đăng ký báo cáo. Vậy nên phiền cô viết lại tình hình và những gì mình đã trải qua, cùng với thông tin của Lý Phương Phương thành một bản báo cáo rồi giao cho tôi nhé."
"Sau này mỗi lần tham gia trò chơi xong đều phải viết báo cáo nộp lên ạ?"
"Đúng vậy!"
Nhiễm Khởi thừa biết trên đời chẳng có bữa cơm nào miễn phí, bèn hừ cười hai tiếng. Nụ cười của cô khiến Phó Hàm Tinh phải đưa tay sờ mũi, trông có vẻ hơi ngượng ngùng: "Chúng tôi cũng là để phòng ngừa những vấn đề lớn hơn phát sinh."
"Biết rồi." Nhiễm Khởi không để tâm chuyện này.
Chơi game xong về viết báo cáo là có thể lĩnh lương, thế này còn sướng hơn mấy người đi làm quần quật từ sáng đến tối nhiều.
Cô vẫy vẫy tay: "Đợi tôi viết xong báo cáo sẽ liên lạc với anh."
Thấy Phó Hàm Tinh đã đi khỏi, vừa vào cửa nhà, Lý Phương Phương đột nhiên lên tiếng: "Giang Khiển Dục không nên tồn tại."
Nhiễm Khởi hóng chuyện: "Chị có thù với anh ta à?"
Vẻ mặt Lý Phương Phương vô cùng nghiêm trọng: "Không phải. Mà là linh hồn của Giang Khiển Dục đã vỡ nát. Nếu linh hồn của cô to bằng người cô, thì linh hồn của Giang Khiển Dục chỉ bé bằng từng này thôi."
Lý Phương Phương giơ tay ra hiệu một kích cỡ chỉ bằng cái bánh trôi.
"Linh hồn đã vỡ thành thế kia thì có khác gì hồn bay phách lạc đâu, sao anh ta vẫn có thể sống như một người bình thường được? Dù có thành quỷ thì cũng chẳng thể giữ nổi hình người nữa."
Lý Phương Phương có hơi kích động, xem ra sự bất thường của Giang Khiển Dục thật sự khiến chị không tài nào tin nổi.
Nhiễm Khởi vỗ vai chị, thờ ơ an ủi: "Thế giới rộng lớn, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra, chị đừng kích động."
Nhưng những lời của Lý Phương Phương cũng xem như đã nhắc nhở cô, không thể xem thường Giang Khiển Dục được.
Ai biết được anh ta có đang dựa vào tà ma ngoại đạo nào để tồn tại hay không?
-
Hôm nay dì Lý không đến nhà. Nhiễm Khởi gọi điện thì dì nói nhà có chút chuyện, bên ngoài hơi loạn, ngày mai sẽ qua thăm cô.
Nhiễm Khởi bảo dì cứ lo chuyện nhà trước, còn mình thì vui vẻ đi tắm rồi lăn ra ngủ.
Lý Phương Phương không cần ngủ, nhưng con quỷ hướng dẫn viên mua sắm kia đã làm chị bị thương nên chị cần tĩnh dưỡng, bèn quay về ngủ đông trong cuốn sổ tay hướng dẫn du lịch.