"Sau một giờ..."
Ánh mắt Vương tổng dừng lại trên người Nhiễm Khởi, mang theo một chút tiếc nuối nhàn nhạt."Sẽ là thời gian ăn tối của người dân và nhóm hướng dẫn viên."
Các người chơi nghe vậy sắc mặt đều trắng bệch, họ dựa sát vào nhau như thể đang ôm nhau cho ấm, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi.
Trong lúc những người khác đang run lẩy bẩy.
Nhiễm Khởi lờ đi Vương tổng, vẫy tay chào đám người dân trong thị trấn: "Chào các anh chị cô chú dì nhé."
Làn đạn ồn ào:
[Khỉ Bảo: Cho tôi nghe thấy tiếng vỗ tay của các bạn nào, tiếng gào thét muốn ăn tươi nuốt sống tôi đâu rồi! Ô hô-. ]
[Khỉ Bảo: Tiếng nhỏ quá, không đủ nhiệt tình! Xem ra các người không muốn ăn tôi lắm nhỉ- Lớn tiếng lên nào, cùng nhau hú hét đi!]
[Ha ha ha ha ha ha ha streamer của kênh này đã tưng tửng rồi, khán giả cũng tưng tửng nốt hay sao ha ha ha ha ha ha... ]
Đám người dân đang ra sức dọa người: "..."
Mày nghĩ mày đang tổ chức liveshow ca nhạc đấy à?
Sáu con quỷ đã gây thù với Nhiễm Khởi đi lên trước đám đông, cười một cách nham hiểm: "Được thôi."
"Nếu tối nay mày có thể nằm trên đĩa của chúng tao thì càng tốt."
Nhiễm Khởi tiếc nuối đáp: "Vậy thì tôi phải làm các người thất vọng rồi."
Cô ôm chặt Bàn tay đá, dẫn đầu đi vào bãi tha ma. Đám người Phó Hàm Tinh theo sát phía sau. Những người chơi của các đoàn khác cũng phản ứng lại, vội vã chạy vào theo.
Chỉ là, họ không biết phải tìm báu vật ở đâu!
Đoàn 2 và Đoàn 4 thiếu gần một nửa người, cộng lại chỉ có sáu người. Họ nhìn nhau, quyết định hợp tác.
Đoàn 1 còn lại năm người chơi. Trừ việc bất cẩn mất một đồng đội vào ngày đầu tiên, sau đó họ đều bảo vệ bản thân rất tốt. Họ đã có sẵn kế hoạch nên lập tức đi về phía mộ của Lưu San.
Ngưu Hữu Duy thấy vậy, vội vàng muốn lao lên tranh giành.
Phó Hàm Tinh giữ anh ta lại, rồi cùng Hứa Toàn dìu anh ta đi theo Nhiễm Khởi đến một nấm mồ đất vô danh ở góc xa. Nấm mồ vẫn còn rất mới, đây chính là nơi Ni Nhi được chôn cất tối qua.
Nhiễm Khởi nhờ nhóm Phó Hàm Tinh đào mộ, còn mình thì đứng một bên xem, không vì lý do gì khác, chỉ đơn giản là muốn lười biếng.
[Làn đạn]
[Tại sao lại phải đào ngôi mộ này?]
[Khỉ Bảo ơi, không phải báu vật ở mộ ** sao? Đoàn kia đã bắt đầu đào rồi kìa, mau đi cướp đi! Xem mà sốt ruột quá. ]
[Nhiễm Khởi: Tôi biết bạn rất vội, nhưng bạn đừng vội. ]
Nhiễm Khởi vui vẻ nhìn những làn đạn này, thong thả giải thích: "Ông bà Lưu biết mục đích của chúng ta là cái đầu tượng đá trong quan tài của Lưu San, vậy tại sao tiền công họ đưa cho chúng ta lại là bạc, mà lại vừa đủ để chúng ta mua cái trống bỏi?"
[Làn đạn]
[Để các người thuê người đào mộ? Có tiền mua tiên cũng được! (đùa thôi). ]
[Tôi đoán là ****** (phát ngôn vi phạm, cấm chat một giờ). ]
[??? Người đoán trúng tình tiết ở trên bị cấm chat rồi!]
Trò này còn có cả cấm chat à.
Nhiễm Khởi đành phải tự mình giải thích: "Ông bà Lưu đã giở trò trên quan tài của Lưu San, mục đích chắc chắn là không muốn người khác tùy tiện mở ra. Nhưng lúc Lưu San được chôn cất, con gái của bà là Ni Nhi vẫn còn sống."
"Họ không thể nào hại cả Ni Nhi được. Cho nên trên đời này, người duy nhất được phép mở quan tài của Lưu San chính là Ni Nhi. Nếu chúng ta tùy tiện mở quan tài của Lưu San, hậu quả sẽ thế nào?" Nhiễm Khởi rùng mình một cái."Tôi không muốn thử đâu."
Vừa dứt lời, bên kia mộ của Lưu San đã được đào lên. Ngay sau đó, một tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp bầu trời đêm.
Bên ngoài bãi tha ma, đám quỷ đang chờ ăn tối cười hi hi ha ha, nhìn nhóm người chơi Đoàn 1 bị mấy luồng khí đen đuổi theo. Luồng khí đen đó có hình dạng đầu người, kéo theo một cái đuôi giống nòng nọc, há cái miệng khổng lồ ra cắn xé phía sau họ. Hơn nữa, nó chỉ truy đuổi người chơi của Đoàn 1.
Ngưu Hữu Duy xem mà sợ hãi, liền ra sức đào mộ của Ni Nhi hơn.
Nhưng người chơi của Đoàn 1 cũng không ngồi chờ chết. Đột nhiên có người ném ra một lá bùa, lá bùa hóa thành trăm tấm, tạo thành một pháp trận ba tầng vây chặt luồng khí đen bên trong. Ngay sau đó, một người chơi khác thả ra một ngọn lửa màu xanh lam, thiêu rụi toàn bộ khí đen trong trận. Đó là đạo cụ và thiên phú mà họ đã rút được lúc đầu.
Trong lúc họ xử lý luồng khí đen, bên Nhiễm Khởi đã đào được Ni Nhi lên.
Ni Nhi mới được chôn tối qua, nhưng khi đào lên lại chỉ còn là một bộ xương đã thối rữa. Xương tay cô bé bị vặn vẹo một cách kỳ dị, trên những khúc xương trắng xám còn dính những mảnh vải đã mục nát, mơ hồ có thể nhìn ra dấu vết giãy giụa của cô bé lúc sinh thời.
Nhiễm Khởi nghiêm túc cúi đầu một cái trước hài cốt của Ni Nhi."Xin lỗi đã làm phiền."
Sau đó, cô lắc cái trống bỏi trong tay.
*Cùm cụp... cùm cụp... *
Bộ xương trắng của cô bé gái trong hố bắt đầu cử động. Nhưng cô bé không thể bò lên được, chỉ có thể loay hoay trong hố.
Nhiễm Khởi: "Bế cô bé lên đi."
Ngưu Hữu Duy và Hứa Toàn: ?
"Ai bế?"
Nhiễm Khởi nhìn hai người họ, ý tứ đã quá rõ ràng: hai người các anh.
Ngưu Hữu Duy và Hứa Toàn giằng co vài giây rồi cũng phải căng da đầu đi làm. Ai bảo trong suốt chuyến đi họ chẳng có cống hiến gì, bây giờ chỉ có thể bán sức lao động.
Nhưng Ngưu Hữu Duy vẫn có chút bất mãn: "Sao cô không bảo Phó Hàm Tinh bế?"
Nhiễm Khởi vừa lắc trống bỏi vừa nói: "Anh ấy có việc khác phải làm."
Vừa dứt lời, một luồng nhiệt bất thường từ phía sau ập tới. Phó Hàm Tinh một tay kéo cô ra, tay kia đỡ lấy ngọn lửa xanh đang bay tới. Ngọn lửa bị phủ một lớp điện mỏng manh rồi bay ngược trở lại. Kẻ tấn công lén của Đoàn 1 vội vàng né tránh, nhìn Phó Hàm Tinh với vẻ vừa bất ngờ vừa như đã liệu trước.