Thế giới 1 - Chương 13: Thị trấn Thổ Văn

Mị Dùng App Làm Đẹp Cứu Rỗi NPC Game Kinh Dị

Phù Mộng 29-01-2026 23:29:40

Lý Phương Phương và Vương Tiểu Minh quay đầu lại, đối mặt nhau, rồi đối mặt với người chơi của đoàn mình, nói: "Vận may của các người thật không tồi." "Vận may của các người thật không tồi." Hai con quỷ ngước mắt, nhìn nhau, nở một nụ cười quỷ dị. Người chơi của cả hai bên không nhìn thấy gì cả. Chỉ nghe tiếng kèn xô na ngày càng gần, càng ngày càng gần... Tiếng nhạc vui và tiếng nhạc buồn hòa vào nhau, trên con phố không người, tấu lên một giai điệu âm u. Tim Nhiễm Khởi đập thình thịch, cô có chút sợ hãi, ôm chặt bàn tay đá. Đúng rồi, bàn tay đá, thần tượng! Nhiễm Khởi giật mình, ôm bàn tay đá chạy về phía bức tượng cách đó không xa. Phó Hàm Tinh chạy song song cùng cô. Hai người đồng thanh hô lên: "Đến chỗ thần tượng!" Các người chơi vội vàng theo sát phía sau. Đến dưới bệ đá, Phó Hàm Tinh chống tay lên mặt bệ, một cú nhảy dứt khoát đã leo lên. Một chuyện xấu hổ xảy ra. Nhiễm Khởi đạp hai chân, làm thế nào cũng không leo lên được. Bệ đá cao quá hu hu. Cuối cùng là Phó Hàm Tinh đỡ lấy cánh tay cô, dùng tư thế bế trẻ con mà nhấc cô lên. "Cảm ơn." Nhiễm Khởi nói lời cảm tạ, rồi ôm bàn tay đá, không chút chần chừ chạy đến chân thần tượng, ôm lấy chân tượng, an tâm thở phào một hơi. Các người chơi lần lượt giúp nhau leo lên. Rồi lại nhìn về phía phát ra tiếng kèn xô na. Bên trái bức tượng, hai người khiêng một cỗ quan tài đơn sơ, một bà lão vừa khóc vừa rải tiền giấy, một ông lão thổi kèn xô na, đi về phía bắc. Bên phải, là một cỗ kiệu tám người khiêng, kèn xô na, chiêng trống, người cầm biển hiệu đầy đủ, một chú rể khoảng ba mươi tuổi oai phong lẫm liệt cưỡi ngựa lớn, một bà mối đi dọc đường rải giấy đỏ, đi về phía nam. Bên trái nghèo nàn lạnh lẽo, bên phải xa hoa náo nhiệt. Đột nhiên, cả hai bên đồng thời dừng lại, những người trong đoàn như có cảm giác, đồng loạt nhìn về phía các người chơi trên bệ đá. Nhiễm Khởi vội vàng dời tầm mắt. Trực giác mách bảo cô rằng nếu nhìn vào mắt họ sẽ có chuyện kinh khủng xảy ra. Phó Hàm Tinh nói: "Đừng nhìn vào mắt họ." Rất nhiều người chơi vội vàng nhắm mắt lại. Nhưng vẫn có người không phản ứng kịp. Ngưu Hữu Duy nhìn chằm chằm vào đoàn đưa tang lạnh lẽo, đôi mắt dường như chỉ còn chứa đựng cỗ quan tài đó. Anh ta đi thẳng về phía cỗ quan tài, mặc cho những người chơi bên cạnh có kéo thế nào cũng không được. - Ngưu Hữu Duy cứng đờ như một cái máy, lôi người của mình đi về phía đoàn rước quan tài. Nhiễm Khởi một tay ôm chặt đùi tượng đá, tay còn lại duỗi chân ra đá vào Phó Hàm Tinh đang đứng cách đó không xa. Phó Hàm Tinh đột nhiên bị đá vào mông, quay đầu lại nhìn cô. Chấm hỏi. Nhiễm Khởi dùng tay kia làm động tác đấm,"bạch bạch bạch" vào không khí mấy cái. Phó Hàm Tinh hiểu ý, nhanh chóng lao lên, đấm thẳng một cú vào cằm Ngưu Hữu Duy. Ngưu Hữu Duy ngã lăn ra đất ngay tức thì. Đoàn người một đỏ một trắng quay mặt đi, chia nhau đi về hai hướng nam bắc. Tiếng kèn Tỏa nột tựa như một khúc nhạc đòi mạng, mỗi lúc một xa dần. Các người chơi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lưng ai nấy đều ướt đẫm mồ hôi lạnh. Lý Phương Phương và Vương Tiểu Minh lúc nãy không biết đã chạy đi đâu nay lại xuất hiện. Thấy chỉ có Ngưu Hữu Duy ngất xỉu chứ không thiếu một người chơi nào, cả hai đều bất giác liếc nhìn Nhiễm Khởi. Linh tính mách bảo, lại là Nhiễm Khởi phá đám. Nhiễm Khởi bắt gặp ánh mắt của họ. Hai người họ không hiểu sao thấy hơi hoảng, vội quay mặt đi. Nhưng đã muộn. Nhiễm Khởi đi đôi giày da nhỏ, trong đêm khuya tĩnh lặng, tiếng "lóc cóc" vang lên khi cô chạy vụt tới chỗ họ. "Chị Phương Phương, anh Tiểu Minh, hai người vừa đi đâu thế? Em lo cho hai người lắm, cứ tưởng hai người bị hai đoàn người kia bắt đi rồi chứ." Vương Tiểu Minh và Lý Phương Phương vờ như không nghe thấy, mỗi người tự vẫy cờ của mình rồi hô: "Mời quý khách đi sát vào nhau, chúng ta chuẩn bị xuất phát nhé." Hai người đi về hai hướng ngược nhau. Các người chơi cũng lần lượt đi theo họ, Phó Hàm Tinh và Hứa Toàn thì dìu Ngưu Hữu Duy đang choáng váng. Thế nhưng, Nhiễm Khởi đứng giữa đột nhiên vươn tay ra kéo lấy cánh tay của cả hai người. Cô nói: "Chị Phương Phương, anh Tiểu Minh, hai người chờ một lát được không." [Làn đạn] [Lại tới nữa, lại tới nữa rồi ha ha ha ha. ] [Tao thấy được cả một bài hát trên mặt Lý Phương Phương với Vương Tiểu Minh: Em muốn trốn mà sao lại không thể trốn. ] Cuối cùng, vẫn là Vương Tiểu Minh có tâm lý vững hơn, gã đáp lời Nhiễm Khởi: "Còn chuyện gì thì cô có thể hỏi hướng dẫn viên của mình nhé, tôi là hướng dẫn viên của Đoàn 2." Lý Phương Phương lườm Vương Tiểu Minh một cái. Làn đạn liền lồng tiếng cho chị ta: [Lý Phương Phương: Vương Tiểu Minh, tao hận mày!] Vương Tiểu Minh chột dạ không dám nhìn Lý Phương Phương, cố gắng rút tay ra khỏi tay Nhiễm Khởi. Nhiễm Khởi nói: "Thôi mà, chỉ làm phiền hai người một lát thôi. Em muốn hỏi là, hai đoàn người lúc nãy là sao vậy ạ?" Lý Phương Phương tê cả da đầu: "..." Nhiễm Khởi tiếp lời: "Đó cũng được xem là một hoạt động đặc sắc của thị trấn Thổ Văn đúng không? Chị Phương Phương, anh Tiểu Minh, hai người là hướng dẫn viên, có phải nên giải thích cho chúng em một chút không?" Những người chơi còn lại lập tức có cảm giác bừng tỉnh ngộ ra. Đúng vậy! Nếu xem đây là một chuyến du lịch. Thì cho dù cảnh tượng vừa rồi có kinh khủng đến đâu, đó cũng chỉ là một hoạt động của thị trấn nhỏ này. Hướng dẫn viên có nghĩa vụ phải giải thích. Các người chơi đồng loạt quay mặt về phía Lý Phương Phương và Vương Tiểu Minh. Tuy không dám nhìn thẳng vào họ, nhưng hành động đó cũng đã thể hiện ý muốn chờ họ giải thích. Lần đầu tiên, Lý Phương Phương và Vương Tiểu Minh cảm nhận được cái cảm giác tương tự như khi người chơi bị rất nhiều ma quỷ theo dõi.