Chương 8

Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng

undefined 21-03-2026 20:11:27

Nhưng mà cũng không đúng? Bây giờ còn chưa đến tận thế, Nguyễn Minh Nguyệt đã ngấm ngầm gán ghép cô với Nguyễn Vĩ Bác. Không chỉ hôm nay, mà dạo gần đây vẫn luôn tìm cơ hội để cô và Nguyễn Vĩ Bác ở riêng. Thôi kệ, không có thời gian nghĩ những chuyện này, tích trữ hàng hóa là quan trọng nhất. Qua tấm kính của phòng VIP, Hạ Kiều nhìn thấy một số đồ dùng mùa hè đang giảm giá. Tận thế không chỉ có cực lạnh, mà còn có cực nóng. Cô vội vàng đi qua, chọn một ít quần áo thể thao nhanh khô, áo chống nắng, găng tay chống nắng, giày thể thao nhẹ... Quản lý thấy cô chuyên chọn những món rẻ bền, càng khẳng định lúc nãy cô đi mua đồ giúp người khác, bây giờ mới là mua cho mình. Người như vậy càng phải tiếp đãi chu đáo, biết đâu lại còn giúp các cậu ấm cô chiêu khác mua đồ nữa. Con người ai cũng có tính xấu, tiêu tiền của người khác, sẽ không thấy xót. Anh ta lại dặn dò cấp dưới: "Chuẩn bị túi quà tặng dành cho thành viên thẻ vàng, còn có sạc dự phòng, USB, bánh quy nén, cơm hộp tự hâm nóng, lẩu tự sôi mới về... đều chuẩn bị cho cô ấy một phần." Hạ Kiều vẫn đang lựa đồ. Xe đạp địa hình, đinh chống trượt cho giày, xích chống trượt cho lốp xe... Máy làm đá, thùng giữ nhiệt, tủ lạnh mini trên xe, ấm đun nước nóng... Chẳng hiểu sao, cô lại nhìn thấy chiếc xe nhà di động (RV) đang đỗ trong sân. Quản lý để ý thấy, vội giải thích: "Chiếc RV này không bán, mà là cho thuê đó." Thấy Hạ Kiều không có phản ứng gì, quản lý cười làm lành: "Chắc là đi Bắc Cực không cần dùng đến RV, có lẽ bạn học khác có thể cần nhỉ." Hạ Kiều hiểu ngụ ý nhưng cô không định giải thích. "Tôi thuê hai ngày, thuê như thế nào?" Mắt quản lý sáng rực lên, xem ra bạn học này đúng là đang đi mua đồ giúp mấy cậu ấm cô chiêu rồi. Có người bên cạnh nhắc nhở: "RV của cửa hàng chúng tôi, giá xuất xưởng đều trên 500 ngàn tệ nên cần phải xác minh tài sản." Hạ Kiều lôi từ trong ba lô ra sổ đỏ, chứng minh thư, thẻ sinh viên đại học, thẻ ngân hàng, bằng lái xe: "Những thứ này đủ chưa?" Quản lý vội vàng nói đủ rồi. Cuối cùng, lúc lấy hàng tất cả mọi thứ đều nhét thẳng vào chiếc RV, vẫn còn không ít đồ không chứa hết. Ví dụ như xe trượt tuyết. Hạ Kiều vung tay: "Tôi thuê thêm một chiếc xe việt dã, một chiếc xe thương mại và một chiếc xe cắm trại mini nữa nhưng cần các anh giúp tôi lái đến địa điểm chỉ định." Quản lý gật đầu lia lịa: "Chắc chắn rồi ạ." Anh ta nói nhỏ: "Tôi lại lấy thêm cho cô một phần xăng và dầu diesel, đều là loại 50 lít." Thấy Hạ Kiều cau mày, vội giải thích: "Tất cả đều miễn phí, tặng cô, tiện cho cô sử dụng hoặc chuyển nhượng đều được." Anh ta cúi người đưa danh thiếp: "Hoan nghênh lần sau lại đến." Nhân viên bán hàng lúc đầu tiếp cô đã bị chen sang một bên, đứng ở xa. Ánh mắt cũng không còn sáng nữa. Hạ Kiều biết, doanh số hôm nay phần lớn e là đã được tính vào đầu quản lý. Cô nhận lấy danh thiếp, hỏi nhỏ quản lý: "Có thuốc tiêm uốn ván không?" Quản lý ngẩng mắt lên, lại là một nụ cười thấu hiểu: "Tôi kết bạn WeChat với cô rồi giới thiệu người đó cho cô, anh ta trước đây là trình dược viên đó." Còn nháy mắt ra hiệu: "Cô cứ yên tâm, tôi sẽ dặn dò anh ta cẩn thận, chuẩn bị riêng cho cô một phần quà nữa." "Đúng rồi, đồ bảo hộ, cô hoặc bạn bè của cô có cần không?" Hạ Kiều gật đầu. Vị quản lý này rất biết làm ăn. Một lát sau, cô rời khỏi cửa hàng đồ dùng ngoài trời. Trên đường đi cô liên hệ với một công ty môi giới nhà đất, thuê một nhà kho gần đó. Bốn chiếc xe đều đỗ trong nhà kho, cô đưa cho ba nhân viên giúp lái xe đến mỗi người một bao lì xì 100 tệ. "Đây là tiền taxi, vất vả cho các anh rồi." Ba người này vốn bị quản lý gọi đi đột xuất, đều đã chuẩn bị tinh thần tự trả tiền taxi về cửa hàng, không ngờ lại có niềm vui bất ngờ.