Nhất định, nhất định phải đánh nhau đấy nhé.
Nghỉ ngơi khoảng mười phút, Hạ Kiều bắt đầu luyện tập vung chùy gai.
Cái trong tay cô đã được cải tiến, nặng gấp đôi chùy gai bình thường.
Chỉ vung vài cái, cánh tay đã bắt đầu nặng trĩu.
Cô cắn môi, nghĩ đến cảnh tượng tận thế bị người khác cướp mất vật tư, bị bọn cướp bóc chém chết, kiên trì tập luyện.
Buổi tối, Hạ Kiều phát hiện điều hòa không còn hoạt động.
Nhiệt độ ngoài trời đã giảm xuống âm 30 độ, dàn nóng của điều hòa đã bị đóng băng.
Cô bật hai máy sưởi hướng về phía mình.
Bắt đầu luyện tập bắn súng.
Khẩu súng đồ chơi màu đen, cô thân thiết gọi nó là: "Tiểu Hắc"
Phòng khách hình chữ nhật, khoảng cách xa nhất giữa hai góc chéo là 9 mét.
Với trình độ hiện tại của cô, đủ để cô tha hồ quậy phá.
Trên lật đật đấm bốc được buộc một lớp bao cát, còn vẽ một hình người làm bia ngắm, cô từ từ luyện tập.
Đạn kim loại là miễn phí, có thể sao chép vô hạn, cô dùng không hề tiếc tay.
Pằng! Pằng! Pằng!
Bắn ra hàng trăm phát súng, có hai phần ba trúng vào bia.
Những viên đạn còn lại rơi trên thảm, cô cũng lười nhặt, vài ngày nữa nhặt một thể.
Cô chuyển máy tính và iPad đến phòng sách nhỏ, tìm vài trăm tác vụ tải xuống.
Cô vừa uống trà sữa, vừa chui vào trong chăn.
Cửa sổ của phòng sách nhỏ cũng được chặn bằng bao cát.
Chỉ cách một bức tường, bên ngoài là trời băng đất tuyết, bên trong ấm áp sáng sủa.
Cô nằm trên giường xem điện thoại.
Nguyễn Minh Nguyệt và Nguyễn Vĩ Bác chỉ gửi vài tin nhắn WeChat quan tâm lấy lệ, không hề có cuộc gọi nhỡ nào.
Hai người này, tám phần là nghĩ điện thoại cô hết pin, đợi bão tuyết qua đi tự nhiên sẽ về nhà cũng lười tìm cô nữa.
Hoặc là, họ cho rằng cô đã chết ở bên ngoài, không thể trở về được.
Trong nhóm chat của lớp.
10 bạn học chỉ có 6 người an toàn đến được nhà Hạ Kiều.
Trong đó có hai bạn nữ vừa ra khỏi cổng trường đã hối hận nên quay trở lại.
Còn hai bạn nam nghe nói đã mất tích trên đường.
Mọi người cố ý không nhắc đến, làm nhẹ đi sự mất tích của họ, phần lớn là lành ít dữ nhiều.
Nghĩ cũng phải, bão tuyết, nhiệt độ thấp, đi bộ, ba thứ này cộng lại đúng là đòi mạng người.
Sáu bạn học an toàn đến nhà Hạ Kiều, nhìn thấy căn nhà trống không, liền chửi ầm lên.
Trong nhóm chat chỉ trích lớp trưởng đã lừa họ đến đây.
Mà Nguyễn Minh Nguyệt vừa mới khó khăn lắm mới được ăn mì gói khô, ngấu nghiến, hoàn toàn không hợp với khí chất dịu dàng đoan trang thường ngày của cô ta.
Cô ta nói năng không rõ ràng giải thích: "Trước đó tớ đã nói trong nhóm rồi, ở đây không có gì cả, là các cậu không tin."
Các bạn học đâu chịu nghe.
Họ đến đây để hưởng phúc, không ngờ lại là đi tiếp tế vật tư cho người khác, thế là cãi nhau.
Các bạn học trong ký túc xá vốn dĩ còn đang hối hận không đi theo, bây giờ lại đang mừng thầm, thậm chí bắt đầu nói lời châm chọc.
[Lúc các cậu đi, nói gì mà đến nhà Hạ Kiều ăn lẩu, lẩu ngon không?]
[Thiếu điều dọn trống cả ký túc xá, hóa ra là làm áo cưới cho người khác. ]
Nguyễn Minh Nguyệt ăn xong một gói mì khô, bụng không còn đói nữa, đầu óc cũng trở lại bình thường.
Cô ta bắt đầu giải thích trong nhóm, lại đổ tội cho Hạ Kiều.
Nhưng các bạn học đã không còn tiếp lời, thậm chí có người đưa ra nghi vấn.
[Hạ Kiều từ đầu đến cuối không hề lên tiếng cũng không ai biết đây có phải là nhà của Hạ Kiều không. ]
[Nhà trống không, ngay cả đồ đạc cũng không có, chứng tỏ không có người ở. ]
[Cho dù đây là nhà của Hạ Kiều, cô ấy có biết các cậu đang ở trong căn nhà trống không? Cô ấy có đồng ý cho các cậu vào nhà không?]
Lời này vừa nói ra, Vu Minh vội vàng đi xem cửa chính.
Một bức ảnh có dấu vết cạy cửa được cậu ta gửi lên nhóm.
Mọi người bừng tỉnh ngộ.
[Hay lắm, lớp trưởng lại là cạy cửa vào. ]