Chương 19

Tận Thế Sinh Tồn: Chị Đây Không Rảnh Đùa Với Cưng

undefined 21-03-2026 20:11:26

Đặc biệt là những thứ miễn phí có được, tất cả đều được để riêng một chỗ, cô trực tiếp nhấn sao chép 1000 bản. May mắn thay. Nữ thần may mắn đã đứng về phía cô, máy sao chép hoạt động liên tục một giờ mà vẫn trong tình trạng tốt. Cho đến khi vật tư sao chép chất thành núi, đủ dùng cho đến khi sống tới 100 tuổi. Như vậy, lòng cô mới thật sự yên tâm. Ra khỏi không gian, cô mới có thời gian quan sát căn hộ này. Bố cục ba phòng ngủ, một phòng khách, một nhà vệ sinh và một ban công. Vì lâu ngày không có người ở, điện, nước, ga đã bị cắt từ lâu. Tất cả đồ nội thất đều được phủ bằng vải trắng, bên trên phủ một lớp bụi dày. Cô không kịp xem xét kỹ lưỡng. Cô kéo rèm cửa phòng khách lại. Bên ngoài phòng khách là ban công, rèm cửa cũng được kéo lại. Cô vẫn cảm thấy không yên tâm, sợ sau này mình bật đèn sẽ bị bên ngoài nhìn thấy. Cô tìm trong không gian những bao cát chống lũ đã thu được ven đường, sao chép mấy chục bao, chặn kín cửa sổ ban công, không một tia sáng nào lọt qua. Làm như vậy không chỉ cản sáng mà còn có thể cản gió tuyết, trong nhà cảm thấy ấm hơn không ít. Cô kiểm tra điện thoại. Thời gian: 11 giờ 30 phút tối. Nhiệt độ đã giảm xuống âm mười hai độ, thảo nào cô cảm thấy rất lạnh. Cô lấy một chiếc chăn cũ từ trong không gian ra, vừa uống trà nóng vừa cuộn mình vào ghế sofa. Bật sạc dự phòng lên, bật cả đèn cây và lò sưởi điện. Có 42 cuộc gọi nhỡ, đều là của Nguyễn Minh Nguyệt và Nguyễn Vĩ Bác. Tin nhắn WeChat của hai người họ còn nhiều hơn 99+. Xem ra, đúng là chờ đến sốt ruột rồi. Cô trả lời: [Chiếc xe tớ gọi bị hỏng giữa đường, mãi mới tìm được chỗ trú tuyết, sắp chết cóng rồi, bên ngoài lạnh quá. ] Tin nhắn của cô vừa gửi đi, điện thoại của Nguyễn Minh Nguyệt liền gọi tới. Cô dập máy, gửi tin nhắn WeChat, [Ở đây ồn quá, tớ không nghe thấy gì cả, điện thoại sắp hết pin rồi. ] Nguyễn Minh Nguyệt cũng gửi tin nhắn WeChat qua, [Nhà cậu bị sao vậy, sao không có cái gì hết?] Hạ Kiều cười lạnh, hai người này chắc chắn là không chờ được, đã tự ý cạy cửa vào nhà. Cô giải thích: [Đồ nội thất và thiết bị điện trong nhà đều cũ rồi, tớ muốn đổi đồ mới nên đã vứt hết đi, vì thế nên mới mệt đến phát sốt. ] Nguyễn Minh Nguyệt: [Thế sao cậu không nói sớm?] [Điều hòa cũng không có, bọn tớ vừa lạnh vừa đói, đến chỗ ngồi cũng không có. ] Hạ Kiều thầm nghĩ, đây chính là điều tôi muốn mà. Cô trả lời: [Chính vì trong nhà không có gì, tớ mới phải đội bão tuyết ra ngoài mua đồ ăn cho các cậu. ] [Các cậu yên tâm, tớ mua đầy cả một xe cắm trại đồ ăn đấy. ] [Đồ nội thất mới đã đặt, nhân viên giao hàng nói ngày mai có thể giao và lắp đặt. ] Nguyễn Minh Nguyệt thay đổi thái độ: [Cậu đang bị bệnh mà vẫn nghĩ cho bọn tớ, không hổ là bạn thân tốt của tớ. ] [Tớ và anh họ ở nhà chờ cậu nhé. ] Muốn chờ chứ gì, vậy thì cứ chờ cho kỹ vào. Hạ Kiều ném điện thoại sang một bên, không thèm để ý đến hai kẻ này nữa. Đừng hỏi, hỏi tức là điện thoại bị mất rồi. Cô mở iPad, laptop, bắt đầu điên cuồng tải xuống các loại tài liệu. Ban ngày cô đã tranh thủ tải xuống một ít nhưng trên đời có biết bao nhiêu tài liệu hữu ích, một hai tiếng làm sao mà đủ? Trong lúc đó, bụng cô đói kêu òng ọc. Cô lấy ra set lẩu đã đóng gói ở quán lẩu, đến cả nồi và nước lẩu cô cũng đã mua. Lấy bếp từ ra. Vừa ăn lẩu, vừa tải tài liệu. Làm việc quần quật hơn mười mấy tiếng đồng hồ, cánh tay cô rã rời. Cầm đũa cũng có chút không vững. Nhưng nhìn vật tư đầy ắp không gian, cô không hề cảm thấy mệt mỏi, chỉ cảm thấy vô cùng an toàn. Bây giờ, cô lại làm hàng xóm với các con ma, cả khu chung cư không có một người sống nào, trong lòng càng thêm một phần yên tâm. Cô không dám ngủ, sau này tín hiệu sẽ ngày càng kém, chỉ có thể tranh thủ từng giây từng phút để tải tài liệu.