Đúng lúc này, Nguyễn Minh Nguyệt lại nhảy ra.
Cô ta đăng một ảnh chụp màn hình điện thoại đầy pin, kèm theo dòng chữ: [Tuy tớ cũng không ăn được mì gói nhưng ít ra vẫn còn điện. ]
Lời này vừa nói ra, có người nhớ ra lớp trưởng đang ở nhà Hạ Kiều.
Những bạn học thông minh bắt đầu hỏi địa chỉ nhà Hạ Kiều.
Nguyễn Minh Nguyệt chỉ muốn khoe khoang chứ không thật sự ngốc nên không nói ra địa chỉ.
Lúc này, cô ta vẫn còn nghĩ đến kế hoạch để Nguyễn Vĩ Bác theo đuổi Hạ Kiều.
Theo cô ta thấy, Hạ Kiều vừa ngu vừa ngốc không thể nào lừa cô ta, chắc là sẽ sớm mang vật tư trở về thôi.
Nếu thật sự để những người trong lớp biết chỗ này thì làm sao đủ chia?
Nhưng người có tâm vẫn tìm thấy trong lịch sử trò chuyện trước đó, bức ảnh chụp nghiêng của Nguyễn Vĩ Bác, góc ảnh có tên khu chung cư - khu chung cư Hồng Dương.
[Lớp trưởng, cậu không tử tế rồi đấy. ]
[Khu chung cư Hồng Dương cách trường mình có 5 cây số, cậu ở nhà Hạ Kiều ăn ngon mặc đẹp, bật điều hòa, thế mà còn định giấu bọn tớ. ]
[Lớp trưởng, trước đây cậu không phải người như vậy mà. ]
[Làm người, không thể ích kỷ như thế. ]
[Trước đây thật sự đã nhìn lầm cậu. ]
Nguyễn Minh Nguyệt vội vàng giải thích, nhà Hạ Kiều đang sửa chữa, trống không, chỉ có ổ cắm là dùng được.
Cô ta thậm chí còn gửi ảnh nhưng không ai tin.
Cô ta tức giận đập đùi: "Hình tượng lớp trưởng tốt mà em dày công xây dựng đều vì Hạ Kiều mà sụp đổ, sau này làm sao mà phục chúng được nữa?"
"Hạ Kiều cái đồ sao chổi đó, dính vào nó đúng là xui xẻo."
Bây giờ cô ta cũng không quan tâm đến việc để Nguyễn Vĩ Bác quyến rũ Hạ Kiều nữa, vội vàng gửi số nhà của Hạ Kiều vào nhóm lớp.
[Sao tớ có thể ích kỷ như vậy được?]
[Đây là nhà Hạ Kiều, chứ có phải nhà tớ đâu, tớ không thể quyết định được. ]
[May mà sau khi tớ năn nỉ, Hạ Kiều cuối cùng cũng đồng ý cho số nhà. ]
Lời này vừa nói ra, các bạn học bắt đầu khen ngợi Nguyễn Minh Nguyệt.
Ở giữa còn có người nói Hạ Kiều nhỏ nhen keo kiệt, không đoàn kết yêu thương bạn bè.
Rõ ràng là người địa phương, nhà ở gần cũng không biết chủ động giúp đỡ bạn học bằng cách cho địa chỉ.
Thậm chí có người còn nói, đáng đời không có bạn bè, không có người thân.
Nguyễn Minh Nguyệt: [Các cậu muốn đến nhà Hạ Kiều thì cứ qua đi, ít nhất còn có điện và Wi-Fi. ]
Bây giờ cô ta chỉ mong các bạn học qua đây.
Một là có thể duy trì hình tượng lớp trưởng tốt của mình, chứng minh cô ta thật sự không nói dối cũng để người khác nhớ đến cái tốt của cô ta.
Hai là, lúc này cô ta thật sự đói lắm rồi, từ lúc ăn vài miếng thịt nướng hôm qua, đến giờ ngay cả một ngụm nước cũng chưa uống.
Nếu Hạ Kiều cứ không về, chẳng lẽ cô ta phải chết đói ở đây sao?
Cô ta nhắc nhở các bạn học: [Tự chuẩn bị lương khô nhé, chúng ta đừng làm phiền bạn học Hạ Kiều quá. ]
Bên dưới toàn là những lời nịnh hót Nguyễn Minh Nguyệt, còn Hạ Kiều, người chủ thật sự lại bị các bạn học nói là keo kiệt, ngay cả bạn cùng lớp cũng không tiếp đãi tử tế.
Nguyễn Vĩ Bác đứng bên cạnh có chút tức giận: "Minh Nguyệt, em có ý gì?"
"Chúng ta không phải đến để tán tỉnh Hạ Kiều sao? Bây giờ em để các bạn học trong lớp em đều qua đây, còn bồi dưỡng tình cảm thế nào được nữa?"
"Anh nghĩ em muốn à!" Nguyễn Minh Nguyệt run lên vì lạnh, hận thù nói: "Cái con Hạ Kiều này, không biết chết ở xó nào rồi, đến giờ vẫn chưa về."
Nguyễn Vĩ Bác: "Nó vốn đang sốt, không phải là chết cóng ở bên ngoài rồi chứ?"
"Dù sao thì... bây giờ đã âm 20 độ rồi, lúc nó ra ngoài, chắc là mặc không dày, mấy hôm nay thời tiết đều khá tốt."
"Hai chúng ta ở trong nhà, còn đang sưởi ấm, mà vẫn thấy hơi lạnh, huống chi là nó?"
Nguyễn Minh Nguyệt ngơ ngác nhìn đống đồ nội thất bằng gỗ đang cháy trước mặt, đây là thứ họ trộm được ở hành lang.