[Ẩm Thực] Mỹ Thực Gia Giữa Tinh Tế: Livestream Bắt Hải Sản Làm Giàu
undefined11-03-2026 05:56:41
Hai gương mặt bầu bĩnh, làn da trắng mịn như sữa, đôi nét thanh tú với ngũ quan nhỏ nhắn, cân đối. Mái tóc nâu xoăn nhẹ buông lơi trước trán và ôm lấy đôi tai xinh xắn.
Đôi mắt tròn xoe, to và trong vắt như pha lê, lấp lánh dưới hàng mi dài cong vút.
Hai đứa trẻ giống nhau đến tám phần, mặc bộ đồ hình thỏ con, tay trong tay đứng ngay trước cửa phòng, chăm chú nhìn Thẩm Ngọc.
Trái tim Thẩm Ngọc như bị đánh trúng một đòn chí mạng.
Dễ thương đến mức không chịu nổi!
Nhớ lại cách nguyên chủ thường ngày chăm sóc hai đứa nhỏ, cô bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt chúng và dịu dàng hỏi: "Tinh Lạc, Tinh Hà nghỉ ngơi có khỏe không?"
Vừa hỏi, cô vừa đưa tay xoa nhẹ lên đầu hai bé.
Cả hai gật đầu lia lịa. Khi bàn tay Thẩm Ngọc chạm vào, chúng còn rúc rích cọ cọ vào lòng bàn tay cô như mèo con làm nũng.
Lòng Thẩm Ngọc chợt mềm lại, dịu hẳn đi.
"Chị ơi, em đói rồi!" Cô chị Tinh Lạc lên tiếng, giọng nói non nớt, mềm mại như sữa, ngọt ngào đến tan chảy.
Cậu em Tinh Hà cũng chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn cô đầy chờ đợi.
Thẩm Ngọc lục lại ký ức một chút rồi đứng dậy, dắt tay hai đứa nhỏ đến bên chiếc bàn trong phòng.
Chiếc ghế bay tự động hạ thấp xuống, vừa vặn để trẻ con có thể ngồi lên dễ dàng. Hai đứa ngoan ngoãn ngồi vào, ghế lại từ từ nâng lên đến độ cao thích hợp để dùng bữa.
Thẩm Ngọc thầm tán thưởng trong lòng: Đúng là tiện nghi hiện đại!
Cô cũng kéo ghế ngồi xuống đối diện.
Ngước cổ tay trái lên, cô nhìn vào chiếc nút không gian gắn ngay giữa vòng tay thông minh.
Cô thử làm theo động tác của nguyên chủ trong ký ức, cố gắng mở nó ra.
Nhưng nhìn mãi cũng chẳng xảy ra chuyện gì. Thẩm Ngọc bèn tìm cách khác để điều khiển nút không gian.
Bất chợt, cô cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ tuôn ra từ trong đầu, tỏa ra thành những sợi mảnh, lặng lẽ len vào nút không gian.
Thứ này không thể nhìn thấy bằng mắt thường, cũng chẳng thể chạm vào.
Nhưng cô lại cảm nhận được rất rõ ràng - thật kỳ diệu!
Ngay sau đó, cô "thấy" được một không gian rộng khoảng 100 mét khối, mọi vật bên trong được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, Thẩm Ngọc nhanh chóng xác định được khu vực chứa thức ăn.
Cô dùng tinh thần lực nhẹ nhàng bao lấy một chiếc hộp đựng đồ ăn rồi kéo ra - chiếc hộp lập tức hiện ra ngay trước mặt cô.
Thì ra đây là tinh thần lực!
Thẩm Ngọc thầm kinh ngạc, tay không quên mở hộp ra. Bên trong là những tuýp đủ màu sắc, chứa loại chất lỏng trong suốt như pha lê.
Chính là thuốc dinh dưỡng - món ăn quen thuộc của con người thời Tinh Tế.
Cô nói: "Tinh Lạc, Tinh Hà, hai đứa muốn ăn vị gì? Tự chọn đi nhé."
"Em muốn vị Trái Hồng Hồng! Cảm ơn chị!"
"Em lấy vị chuối ạ! Cảm ơn chị!"
Hai đứa nhỏ chọn vị mình thích, rồi khéo léo bẻ đầu tuýp thuốc, đưa lên miệng ăn từng ngụm nhỏ.
Thẩm Ngọc cũng chọn một tuýp vị chuối - hương vị quen thuộc mà cô biết - mở ra và nếm thử.
Vị chuối ngọt dịu lan tỏa trong miệng, cảm giác như ăn thạch mềm, chỉ cần khẽ mím môi là tan ra và trôi xuống cổ họng.
Mùi vị cũng khá ổn, Thẩm Ngọc thầm nghĩ.
Tuýp thuốc không lớn, chỉ dài chừng nửa bàn tay, ăn vài miếng là hết.
Cảm giác trong bụng cũng vừa đủ no.
Đúng là tiện lợi thật!
Chẳng mấy chốc, hai đứa nhỏ đã ăn xong.
Cả hai đồng loạt ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn Thẩm Ngọc chằm chằm.
Cô mỉm cười hỏi: "Sao vậy?"
"Chị ơi, tụi em muốn lên boong tàu vũ trụ ngắm sao! Ba mẹ nói nhìn sao từ trên tàu đẹp lắm đó ạ!"
"Ba mẹ còn bảo sẽ có dịp dẫn tụi em đi xem nữa!"
Nhìn ánh mắt mong ngóng đầy đáng yêu của hai đứa trẻ, Thẩm Ngọc không kìm được mà gật đầu.
Cô dắt hai đứa nhỏ rời khỏi phòng.
Hành lang bên ngoài cũng mang đậm hơi thở công nghệ hiện đại.
Robot tuần tra và dẫn đường đã đưa ba người đến khu vực boong tàu. Trên đường đi, Thẩm Ngọc lặng lẽ so sánh những gì đang thấy với ký ức trong đầu.
Ngay khi vừa đặt chân lên boong tàu, cô lại một lần nữa choáng ngợp trước khung cảnh trước mắt!
Hai đứa nhỏ cũng không khỏi trầm trồ: "Đẹp quá đi!"
Dải ngân hà trải dài ngút tầm mắt, những tinh vân rực rỡ bung nở tự do như những bông hoa khổng lồ giữa vũ trụ.
Vì con tàu đang thực hiện hành trình nhảy không gian ở tốc độ cao, nên dải ngân hà dường như cũng đang chầm chậm trôi ngang qua.
Nhờ lớp boong tàu hoàn toàn trong suốt, con người có cảm giác như đang lơ lửng giữa biển sao thăm thẳm.