[Ẩm Thực] Mỹ Thực Gia Giữa Tinh Tế: Livestream Bắt Hải Sản Làm Giàu
undefined11-03-2026 05:56:41
Tủ bảo quản thực phẩm có chức năng tương tự tủ lạnh, đều dùng để giữ cho thực phẩm tươi lâu. Tuy nhiên, tủ bảo quản này có khả năng vượt trội hơn hẳn, giúp duy trì độ tươi ngon ở mức tối đa trong thời gian dài.
Khi mọi việc đã được dọn dẹp xong xuôi, trời cũng vừa điểm gần 7 giờ tối theo giờ Tinh Tế. Thẩm Ngọc nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã ngả về chiều, ánh sáng dần nhuốm màu hoàng hôn.
Những đám mây hồng lớn trôi lững lờ nơi đường chân trời, nơi biển trời gặp nhau. Mặt biển xanh ngắt phản chiếu ánh vàng rực rỡ từ hoàng hôn của ngôi sao trong hệ - sao Tử Dương. Thỉnh thoảng, vài cánh chim biển sải bay ngang qua, tạo nên khung cảnh gợi nhớ đến một buổi chiều tà trên Trái Đất.
Nhưng ở hướng đối diện, bóng dáng to lớn và xinh đẹp của Hành tinh Sâm Thần - hành tinh mà Lam Thủy Tinh đang quay quanh - hiện rõ mồn một. Cảnh tượng ấy như nhắc nhở Thẩm Ngọc rằng đây không còn là Trái Đất, mà là một hành tinh khác, trong một không gian và thời đại hoàn toàn xa lạ ở tương lai. Cô sẽ không còn được nhìn thấy ánh trăng bạc lấp ló sau tán cây vào những đêm thanh vắng nữa.
Khi cảm giác mới mẻ ban đầu dần nhạt đi, thì cảm giác bất an khi đặt chân đến một thế giới lạ bắt đầu len lỏi trong lòng cô.
Đúng lúc Thẩm Ngọc đang đứng bên cửa sổ, trầm ngâm với dòng suy nghĩ miên man, cô chợt nghe thấy tiếng bước chân lẹp kẹp vang lên, mỗi lúc một gần.
Quay đầu lại, quả nhiên là hai chị em Tinh Lạc và Tinh Hà.
Hai đứa nhỏ đi đến trước mặt cô, níu lấy vạt áo, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lên nhìn cô với đôi mắt to tròn, long lanh.
Thẩm Ngọc cúi xuống, ngạc nhiên nhìn hai đứa, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hai bé có vẻ ngượng ngùng. Cô chị - Tinh Hà - lí nhí nói, giọng đầy nũng nịu: "Chị ơi, Tinh Lạc với Tinh Hà... tụi em có thể ngủ chung với chị được không ạ? Tụi em hơi sợ một chút..."
Vừa nói, cô bé vừa giơ bàn tay nhỏ xíu mũm mĩm ra ra hiệu, Tinh Lạc cũng vội gật đầu lia lịa.
Nghe vậy, Thẩm Ngọc cảm thấy hơi áy náy. Cô vốn chưa từng chăm sóc trẻ con nên không nghĩ đến điều này - đúng là quá sơ suất!
Cô vội gật đầu, nét mặt như được trút bỏ gánh nặng: "Tốt quá! Chị cũng sợ ngủ một mình ban đêm, định nhờ Tinh Lạc với Tinh Hà ngủ cùng, mà ngại không dám nói, sợ hai đứa cười chị."
Vừa nói, Thẩm Ngọc vừa làm bộ tỏ vẻ buồn bã. Nghe vậy, vẻ mặt lo lắng của hai bé lập tức sáng bừng, thay vào đó là sự hào hứng lộ rõ. Tinh Hà ưỡn ngực, còn vỗ ngực bôm bốp: "Chị đừng sợ, có tụi em bên cạnh là không sao hết!"
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của hai chị em, Thẩm Ngọc thầm bật cười - thật đúng là dễ dỗ quá đi mất!
"Vậy thì chị cảm ơn Tinh Lạc và Tinh Hà nha! Ngày mai chị sẽ làm món thật ngon cho hai đứa!"
"Oa! Ngon như món hồi nãy không ạ? Em muốn ăn ba bát to luôn!"
"Em muốn ăn bốn bát to cơ!"
"Vậy em không ăn ba bát nữa đâu, em muốn ăn năm bát! Nhiều hơn Tinh Hà một bát, hihi."...
Khoảng chín giờ rưỡi tối, ba chị em đã nằm gọn trên chiếc giường lớn trong phòng Thẩm Ngọc.
Cô nằm giữa, Tinh Lạc và Tinh Hà mỗi người một bên. Cả ba đều mặc bộ đồ ngủ hình gấu trúc giống hệt nhau, hai bé con nép sát vào cô, vừa ấm áp vừa đáng yêu.
Lúc nhìn thấy bộ đồ ngủ gấu trúc này, Thẩm Ngọc không khỏi thầm cảm thán - đúng là "quốc bảo" có sức hút vô hạn, hơn một vạn năm trôi qua vẫn chiếm trọn trái tim trẻ nhỏ!
Cảm nhận sự mềm mại, thơm tho và ấm áp từ hai thiên thần bé nhỏ đang rúc vào mình, mọi cảm giác cô đơn hay lưu luyến trong lòng Thẩm Ngọc dường như tan biến hết.
Vừa xoa mái tóc tơ mềm mại của hai bé, Thẩm Ngọc vừa trả lời câu hỏi khi nãy của Tinh Hà: "Cái lưới màu xanh trong suốt ở đằng xa là lá chắn năng lượng đó! Nó sẽ bảo vệ chúng ta an toàn. Những sinh vật không được phép đến gần sẽ bị đẩy lùi hết!"
"Ồ! Vậy chị ơi, ngôi sao to đẹp trên kia là gì vậy? Tại sao trên đó lại có thứ giống như con mắt thế?" Tinh Lạc hỏi.