Chương 32: Trang trí phòng khách (1)

[Ẩm Thực] Mỹ Thực Gia Giữa Tinh Tế: Livestream Bắt Hải Sản Làm Giàu

undefined 11-03-2026 05:56:40

Sau khi nếm thử một quả dâu tây, cô lại chọn một quả việt quất to, vị chua chua ngọt ngọt. Cắn một miếng, nước quả bắn ra từ lớp vỏ căng mọng, mùi vị thật tuyệt. Thẩm Ngọc không cưỡng lại được, ăn liền mấy quả mới chịu dừng. Tiếp đó, cô thử đến chuối và táo, quả nào cũng ngon không kém. Ăn hết nửa đĩa trái cây, Thẩm Ngọc không khỏi xuýt xoa: Đây mới gọi là cuộc sống! Nhìn ra phòng khách, lúc này đồ nội thất và vật trang trí đã được chuyển đến, robot quản gia xếp gọn gàng sang một bên. Cô ăn nốt nửa quả chuối chỉ trong ba bốn miếng, rồi nhẹ tay ném vỏ chuối vào thùng rác cách đó năm sáu mét. Ném trúng! Thẩm Ngọc thầm tán thưởng: Giỏi thật! Tiến lại gần, cô mở hộp đựng đệm sofa trước, rồi trải đệm lên. Tấm đệm này bao gồm cả phần tựa lưng, gần như phủ kín toàn bộ chiếc sofa, vừa khít đến mức không có cảm giác lạc lõng nào. Sau khi trải tấm đệm màu vàng sữa, cả phòng khách như bừng lên vẻ ấm cúng. Cô ra lệnh cho robot quản gia nâng chiếc sofa lên, rồi tự tay trải tấm thảm vuông xuống sàn phòng khách. Tấm thảm rất lớn, gần như phủ hết một nửa diện tích sàn, kéo dài tới sát ban công. Khoảng trống còn lại là do cô cố tình để dành, định biến nơi đó thành khu vui chơi cho hai đứa nhỏ. Sau này, vào ban ngày khi cô livestream, hoặc buổi chiều bận việc gì đó, chúng có thể chơi trong phòng khách sau giờ học. Như vậy, dù cô đang ở phòng ăn hay nhà bếp, vẫn có thể trông thấy chúng, và ngược lại. Dù sao thì hai đứa cũng còn nhỏ lại vừa đến một nơi xa lạ, dù có robot bảo mẫu bên cạnh, cảm giác bất an là điều khó tránh khỏi. Huống chi, có cô ở gần thì cũng yên tâm hơn nhiều. Sắp xếp xong khu vực, Thẩm Ngọc mở gói chiếc bàn nhỏ. Chiếc bàn không lớn lắm, chủ yếu đặt trước sofa để tiện tay đặt ly nước hay đĩa trái cây khi ngồi thư giãn. Cô đặt bàn lên tấm thảm trước sofa, trải chiếc khăn bàn dễ thương đi kèm, rồi đặt một chậu cây xanh nhỏ xinh bằng lòng bàn tay vào giữa, thêm một đĩa trái cây màu xanh nhạt bên cạnh. Cùng với robot, cô treo rèm voan hai lớp tại chỗ nối giữa ban công và phòng khách, sau đó đặt kệ sách gỗ vào góc phòng, sắp xếp các bức tranh trang trí và chậu cây xanh vào những vị trí hài hòa khác nhau. Qua một hồi bận rộn, phòng khách đã thay đổi hoàn toàn. Trước kia trống trải, lạnh lẽo, chẳng có chút hơi ấm của gia đình. Còn bây giờ, ánh hoàng hôn bên ngoài xuyên qua lớp rèm voan mỏng, nhẹ nhàng rọi xuống tấm thảm. Sắc nắng vàng nhạt phủ lên nền trắng, tạo nên một khung cảnh dịu dàng. Một cơn gió nhẹ thổi qua, rèm voan khẽ bay lên rồi đáp xuống, mềm mại như tà váy của một vũ công. Kết hợp với những bức tranh trên tường, chậu cây xanh và những món đồ trang trí xinh xắn trên kệ gỗ, cả căn phòng bỗng trở nên ấm áp và rạng rỡ, mang đầy cảm giác của một mái ấm thực sự. Thẩm Ngọc cảm thấy một niềm hạnh phúc dịu dàng dâng lên trong lòng. Ở thời đại Tinh Tế xa lạ này, cô đã có một mái nhà - một mái nhà do chính tay cô tạo nên! Lúc này đã gần 5 giờ, hai đứa nhỏ cũng sắp tan học. Thẩm Ngọc tranh thủ đi trước vài phút, chuẩn bị cho chúng một bất ngờ nho nhỏ! Vừa đến trước cửa phòng trên lầu hai, cô còn chưa kịp đưa tay mở thì cánh cửa đã tự động bật ra. Hai đứa nhỏ từ trong bước ra, thấy Thẩm Ngọc đang đứng chờ, mắt liền sáng rỡ lên, mỗi đứa ôm chặt lấy một bên chân cô. Thẩm Ngọc cũng nhận ra, hai đứa rất thích gần gũi với cô. Mà hai đứa thì vừa xinh xắn vừa ngoan ngoãn, cô cũng rất yêu sự nũng nịu ấy. Cô cúi xuống, mỗi tay bế một đứa. Với người có dị năng như cô, trọng lượng ấy chẳng đáng là bao. Có lẽ trước đây chưa từng được chị bế như vậy, miệng nhỏ của Tinh Lạc và Tinh Hà hơi hé ra, ánh mắt ngạc nhiên, biểu cảm đáng yêu vô cùng.