[Ẩm Thực] Mỹ Thực Gia Giữa Tinh Tế: Livestream Bắt Hải Sản Làm Giàu
undefined11-03-2026 05:56:39
Cơn gió do ván bay tạo ra thổi vào mặt thật dễ chịu. Thẩm Ngọc điều khiển ván bay lao về phía trước, chẳng mấy chốc đã rời khỏi bãi cỏ, tiến dần vào vùng cát trắng. Cô chở hai đứa nhỏ lượn một vòng dọc theo bờ biển, rồi quay trở lại gần ngôi nhà.
Ngôi nhà nằm dưới chân một ngọn đồi không quá cao, chỉ khoảng 400 mét. Trên đồi, cây cối không rậm rạp, chủ yếu là những bụi cây cao ngang hông; nhiều chỗ thậm chí chỉ lác đác vài bụi cây, còn lại là lớp cỏ mỏng phủ đều mặt đất.
Thẩm Ngọc nâng cao độ bay, cho ván bay từ từ lướt lên theo sườn đồi thoai thoải. Khi đến đỉnh, cô không khỏi kinh ngạc trước khung cảnh hiện ra trước mắt.
Từ trên đỉnh đồi nhìn về hướng đông, nơi có biển, đầu tiên là một thảm cỏ xanh mướt trải dài, tiếp đến là mặt biển mênh mông. Nước biển không xanh thẫm mà là một màu xanh lam pha lẫn sắc lục nhạt. Những rạn san hô nâu sẫm ven bờ phân bố rải rác, tạo nên vẻ đẹp khiến người ta ngẩn ngơ. Khi Thẩm Ngọc bay cao hơn một chút, cô nhìn thấy căn biệt thự độc lập nằm dưới chân đồi.
"Oa! Đẹp quá!"
"Mặt biển như một tấm gương khổng lồ ấy!"
Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy, nếu được ngắm hoàng hôn hay bình minh ở đây thì không biết sẽ đẹp đến nhường nào!
Thẩm Ngọc cho ván bay lơ lửng giữa không trung, đứng dậy khỏi ghế, xoay người nhìn về phía tây nam của ngọn đồi.
Bên này không còn là bãi cỏ nữa, mà là những bụi cây mọc rải rác từ chân đồi. Càng về phía tây nam, cây cối càng cao hơn, dần dần kết thành một khu rừng nhỏ.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, khu rừng xa xa như đang khẽ thở, rung rinh theo làn gió.
Cây xanh mà hôm qua cô đào được cũng mọc trong khu rừng này, sắc xanh biếc của nó khiến lòng người trở nên dịu lại.
Thẩm Ngọc lại quay về hướng bắc. Ở phía cuối đồi là vài ngọn đồi nhỏ hơn, càng về phía bắc, địa hình càng thấp dần, cuối cùng trở nên bằng phẳng.
Xa tít cuối tầm mắt là một thảo nguyên rộng lớn. Thảo nguyên ấy trải dài bát ngát, kéo dài về phía bắc và cả một phần phía tây của ngọn đồi mà cô đang đứng. Mãi tận xa mới xuất hiện vài đồi núi nhấp nhô.
Thẩm Ngọc không hiểu vì sao ở nơi này lại có thể cùng lúc hội tụ biển cả, rừng rậm và thảo nguyên, nhưng quả thật khung cảnh đẹp đến ngỡ ngàng.
Đặc biệt là thảo nguyên kia, chỉ nghĩ đến việc được cưỡi ngựa phi nước đại trên đó thôi cũng đủ khiến người ta thấy sảng khoái.
Mà sắc xanh ngút ngàn ấy, nhìn vào thôi cũng khiến tâm hồn trở nên nhẹ nhõm lạ thường.
Nếu căn biệt thự dưới chân đồi có thể xây trên sườn đồi thì tốt biết mấy! Như vậy vừa có thể ngắm biển, lại vừa nhìn thấy rừng và thảo nguyên!
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu, Thẩm Ngọc đã thấy tim mình đập rộn ràng.
Dù căn biệt thự hiện tại cũng được xem là nhà hướng biển, nhưng vị trí lại quá thấp, tầm nhìn không thể sánh được với trên đồi.
Căn biệt thự này tuy bên trong có vẻ mới hơn bên ngoài, nhưng dù sao cũng đã được xây từ lâu. Trong ngần ấy thời gian, chắc hẳn đã có không ít tinh chủ từng sống qua.
Trong nhà vẫn còn nhiều dấu vết sinh hoạt cũ, mà hiện tại thu nhập mỗi ngày của cô lại khá ổn. Nếu việc livestream cứ thuận lợi thế này, có lẽ chẳng bao lâu nữa, cô sẽ tích góp đủ tiền để tự xây một ngôi nhà mới.
Ngôi nhà ấy sẽ hoàn toàn theo sở thích và gu thẩm mỹ của cô, được dựng lên ở nơi cô yêu thích. Từng góc nhỏ trong nhà cũng có thể được bài trí theo ý cô và hai đứa nhỏ.
Đó sẽ là tổ ấm thật sự thuộc về cô, không vương chút dấu vết nào của người khác.
Càng nghĩ, Thẩm Ngọc càng thấy hân hoan. Trong lòng như trào dâng một nguồn năng lượng mạnh mẽ, cô chỉ muốn bắt tay vào livestream ngay lập tức, kiếm thật nhiều tiền để sớm thực hiện giấc mơ xây nhà.
Tuy vậy, cô cũng hiểu rõ, đây là một chuyện hệ trọng, cần phải suy xét kỹ lưỡng trước khi quyết định.