Chương 6: Tích trữ vật tư (3)

Trọng Sinh Trước Mạt Thế: Điên Cuồng Tích Trữ Vật Tư

undefined 18-03-2026 21:26:41

Lượng giao dịch mỗi ngày ở chợ này rất lớn, nên ông chủ tưởng cô là người phụ trách thu mua của một siêu thị lớn, không hỏi thêm mà chỉ nhanh tay ghi lại toàn bộ. Tống Khả Khả nói tiếp: "2000 lít dầu đậu nành, 1000 lít dầu phộng, 1000 lít dầu bắp, 1000 lít dầu hạt cải, 1000 lít dầu pha, 500 lít dầu olive, 500 lít dầu óc chó, 200 lít dầu sơn trà, 200 lít dầu mè và 200 lít dầu dừa." "Các loại dầu khác như dầu hạnh nhân, dầu hạt hướng dương, dầu mầm lúa mì, dầu tía tô, dầu hạt nho, mỗi loại 50 lít." "Về gia vị thì cần 1000 cân muối i-ốt, 200 cân muối không i-ốt, 100 cân muối ít natri, 100 cân muối tuyết mịn, 50 cân muối khoáng, 50 cân muối dinh dưỡng, 200 cân bột ngọt, 2000 cân đường trắng, 1000 cân đường mịn, 500 cân đường đỏ, 300 cân đường phèn, 200 cân đường glucose, 100 cân đường đen, 100 cân đường Xylitol, 50 cân mạch nha, và 50 cân đường nho không cồn." "Nước tương hải sản, thịt cừu non, thịt cừu già, thịt kho tàu, nước tương hảo hạng Nhất Phẩm Tiên, rượu gia vị, giấm thơm, giấm chua, giấm gạo, giấm trắng, giấm táo mỗi loại đều lấy 500 bình." "Dầu mè, dầu hàu, hoa tiêu, ớt, sa tế, mù tạc, dầu vừng mỗi loại có đến 200 bình." "Tương vừng, bơ lạc, tương đậu nành, tương ngọt, tương hột, tương ớt, tương ớt băm, sốt cà chua, tương salad, mứt trái cây, tương nấm, tương thịt bò, mắm tôm, chao mỗi loại đều lấy ít nhất 1000 bình." "Mười ba loại gia vị gồm: Bột thì là, ngũ vị hương, ớt bột, tiêu xay, hạt nêm gà, ớt khô, hoa tiêu, bát giác, hương diệp, quế chi, trần bì, gừng khô mỗi loại lấy 50 cân." "Miến khô, miến sợi to, mì lạnh, mì sợi khô, mì cán tay, miến khoai tây, miến sợi mảnh, miến khoai lang đỏ mỗi loại lấy 200 cân, mì sợi thì 300 cân." Tống Khả Khả nói một hơi, cô cảm thấy yêu cầu mua sắm đã đầy đủ, tuy vậy cô vẫn lo lắng về số lượng. Mặc dù hiện tại nhìn thấy mua rất nhiều, nhưng ai biết mạt thế sẽ kéo dài bao lâu, khi nào kết thúc và sau khi kết thúc, thế giới sẽ mất bao lâu để phục hồi lại cuộc sống bình thường? Vì vậy, cô chỉ có thể tích trữ đồ thật nhiều, cố gắng chuẩn bị hết mức. Do Tống Khả Khả mua quá nhiều đồ, chủ cửa hàng liệt kê danh sách những món cô lấy và đưa cho cô hai bản hợp đồng. Tống Khả Khả nhìn vào các điều khoản trong hợp đồng, thấy không có vấn đề gì, rồi ký tên và thanh toán một phần tiền đặt cọc theo thỏa thuận trong hợp đồng. Sau một buổi sáng bận rộn, Tống Khả Khả từ cửa hàng thực phẩm bán sỉ ra, lúc này đã là giữa trưa. Khu vực xung quanh đông đúc, không thiếu những tiệm cơm nhỏ. Tống Khả Khả chọn một vài tiệm cơm nhỏ, gọi mỗi món ăn một ít, chia ra thành những phần nhỏ, rồi nhờ người phục vụ đóng gói và mang ra xe. Vào buổi chiều, các đồ vật như két nước, điều hòa, máy phát điện, hệ thống sưởi ấm, quần áo đều đã đến. Tống Khả Khả không thể ở lại đây lâu hơn, vì vậy sau khi mua xong cơm trưa, cô lái xe về căn nhà cũ. Trên đường lái xe trở về, Tống Khả Khả đi ngang qua mấy cửa hàng bán hạt giống. Nghĩ ngợi một lúc, cô quyết định thêm hạt giống vào danh sách tích trữ. Mạt thế không biết sẽ kéo dài bao lâu, nhưng dù kết thúc khi nào, thì hạt giống vẫn luôn là thứ cần thiết. - Vừa trở về ngôi nhà cũ, Tống Khả Khả dừng xe, mở cốp sau rồi nhanh chóng cất hết thực phẩm vào không gian tích trữ. Xong xuôi vẫn chưa kịp ăn cơm thì két nước đặt từ hôm trước đã được giao tới. Cô bảo công nhân chuyển két vào sân. Chẳng mấy chốc, khoảng sân rộng rãi đã bị lấp đầy bởi hai mươi bể nước lớn. Công nhân chuyển nhiều két nước như vậy khiến tiếng động không nhỏ, náo nhiệt tới mức khiến mấy ông bà hàng xóm về hưu quanh đây, đang rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, lần lượt kéo nhau ra xem. Một ông lão đứng nhìn vào sân, giọng mang theo chút tò mò lẫn hoài niệm: "Từ sau khi ông Tống mất, đã lâu lắm rồi nhà này không có ai về. Giờ lại tụ họp đông thế à." Một bà lão tóc bạc đứng cạnh khẽ hạ giọng, thì thào: "Không phải hôm nay mới có người về đâu. Hôm qua đã thấy có người rồi. Tối qua tôi ra ngoài dạo, nhìn thấy trong sân nhà họ đậu một chiếc xe." Bà cụ khác đeo kính lão tò mò hỏi: "Biết là ai về không? Mua nhiều két nước như thế, chẳng lẽ định làm gì đó?" Bà cụ tóc bạc lắc đầu: "Tôi làm sao biết được." Ông lão ban nãy dùng khuỷu tay huých nhẹ bà cụ tóc bạc, giục: "Bà qua đó hỏi xem sao, rồi về kể cho bọn tôi nghe." Bà cụ cau mày né sang một bên, gắt khẽ: "Ông muốn biết thì sao không tự đi mà hỏi?" Ông lão liếc vào sân, chép miệng: "Trong đám mình, chỉ có tóc bà bạc trắng hết rồi, nhìn ra vẻ là người lớn tuổi nhất. Bà đi hỏi thì người ta chắc sẽ trả lời thôi." Nghe vậy, bà cụ trừng mắt nhìn ông một cái rồi hậm hực bước vào sân.