Chương 50

Hai Tai Họa Của Địa Phủ, Quậy Đến Mức Cả Kinh Thành Kéo Nhau Đi Hóng Chuyện

Ngư Đường Chủ Yếu Điếu Ngư 03-11-2025 15:03:08

Hắn càng không dám tùy tiện thề thốt! Vân Hoa cười lạnh: "Không dám thề đúng không! Ta biết ngay mà, lúc đó ngươi chạy đến gần ta là có ý đồ xấu!" Nói xong lực tay của nàng lại tăng thêm vài phần. Đúng lúc này... Sổ Sinh Tử vừa bị văng ra lúc nãy sau một lúc lâu mới thở hổn hển bay về vai Vân Hoa. [Hù... hù! Mệt chết ông đây rồi. ] Vân Hoa nheo mắt nghiêng đầu nhìn viên thuốc thối ba tháng vẫn còn nằm trong lòng Sổ Sinh Tử chưa kịp cất đi. Một kế hay xuất hiện trong đầu! Dù sao Tam hoàng tử cũng là người hoàng tộc, gây gổ nhỏ trút giận thì được chứ động thật thì nàng cũng không dám. Vân Hoa buông tay đang bóp cổ hắn ra, cúi đầu liếc nhìn hắn. "Vì ngươi đã nhận ta làm đại ca vậy hôm nay lão nương sẽ dạy cho ngươi một bài học thật tốt." Nói xong nàng nở một nụ cười tiêu chuẩn tám cái răng. Tam hoàng tử ôm cổ ho vài tiếng mới thở lại được. Vừa thấy vẻ mặt đó của nàng hắn đã cảm thấy có chuyện chẳng lành. Hắn vừa định hành động thì thấy Vân Hoa chụp lấy không khí. Rồi ấn vào người hắn! Nàng vỗ mông đứng dậy khỏi người hắn. Nụ cười kỳ lạ đó khiến lông hắn dựng đứng! "Ngươi... ngươi lại muốn làm gì!" Vân Hoa xòe hai tay, vẻ mặt vô tội. "Không làm gì cả. Ta định tha cho ngươi, không phải tốt sao!" [Chỉ là dùng viên thuốc thối ba tháng định dùng trên người Ngô thái y cho ngươi thôi!] Tam hoàng tử: !!! Nụ cười xem kịch của Văn Tuyên Đế đột ngột cứng đờ! Biểu cảm của mọi người kinh ngạc! Vân Hoa lặng lẽ lùi lại lấy khăn tay bịt mũi. Nàng không quên tác dụng của viên thuốc này mạnh đến mức nào. Ngay sau đó một mùi hôi thối cực kỳ khó chịu tràn ngập không khí, khiến người ta buồn nôn! "Oẹ... oẹ oẹ..." "Oẹ... !" Mọi người đều nhanh chóng tránh xa Tam hoàng tử. Chủ yếu là quá thối! Mặt Tam hoàng tử trắng bệch! Mùi thối xộc thẳng lên não khiến hắn phải cúi người nôn khan. "Ngươi... ngươi..." Tam hoàng tử tức đến không nói nên lời, tay run rẩy chỉ vào Vân Hoa. Vân Hoa mở to mắt nhìn Tam hoàng tử đang bốc mùi thối và giả vờ ngây ngô. "Đừng nhìn ta, ta chẳng biết gì cả!" Trong lòng Vân Hoa đánh trống, Tam hoàng tử cứ nhìn chằm chằm nàng chẳng lẽ nghi ngờ mùi hôi đó là do nàng gây ra! Nàng lắc đầu cảm thấy không thể nào, rồi vội vàng chuyển chủ đề. "Ngươi lấy ta làm lá chắn, sau đó ta bóp cổ húc đầu ngươi, coi như huề nhau. Chuyện này từ đây kết thúc. Từ nay về sau ta vẫn là đại ca, ngươi vẫn là tiểu đệ của ta." Vân Hoa mặt mày tươi cười, cơn giận cũng tan biến, tâm trạng cũng vui vẻ hẳn lên. [Haha. ] [Tiểu Thư Thư, viên thuốc thối này sẽ làm hắn không thể ra khỏi nhà ba tháng. Coi như mài giũa tính cách của hắn. Để hắn không đi ra ngoài gây phiền phức rồi bị người ta giết. Này! Đại ca như ta thật là chu đáo. ] Chu đáo cái rắm! Tam hoàng tử muốn chửi thề, vẻ mặt sắp khóc đến nơi. Chẳng phải là vì hắn biết con nhóc chết tiệt này có 'hack', có người ở dưới địa phủ giúp đỡ sao! Nếu không... Có đánh chết hắn cũng không vứt nàng ra làm lá chắn. Hắn thật là quá khổ! Sổ Sinh Tử cũng bay tới, vô cùng coi thường hành động của Tam hoàng tử trước đó. Dám lấy Tiểu Hoa Hoa của nó làm lá chắn. Thật không phải nam nhân! Tuy nhiên... Nghĩ đến tên ngốc này, ngốc có phúc của ngốc, cũng thấy thật cạn lời. [Tiểu Hoa Hoa, ngươi nói đúng rồi. Để hắn ở nhà ba tháng thực sự đã cứu hắn một mạng!] Nụ cười trên mặt Vân Hoa cứng đờ. [Thật hay giả vậy?] [Đương nhiên là thật. ] Sổ Sinh Tử cũng cảm thấy Tam hoàng tử này gặp được Tiểu Hoa Hoa nhà nó là phúc lớn. [Ta đã xem mệnh cách của hắn rồi. Chẳng bao lâu nữa hắn sẽ chạy đến Giang Nam chơi. Còn tự xưng là tài tử phong lưu vô tình trêu chọc một tiểu thư. Kết quả bị kẻ theo đuổi tiểu thư đó thuê người giết chết. ] [Cũng vì chuyện Tam hoàng tử bị giết truyền đến kinh thành, Thái hậu đau lòng quá độ bệnh nặng một trận rồi sức khỏe suy sụp. Cho đến hai năm rưỡi sau, khi có tin thế tử cũng chết Thái hậu quá đau buồn mà cũng đi theo. ] Mắt Vân Hoa mở to. Thái hậu: !!! Văn Tuyên Đế trừng mắt nhìn Tam hoàng tử. Tiểu Vân đại nhân dạy dỗ rất tốt, tên nhóc thối này đúng là thiếu đòn! Túc Vương Phi nắm chặt khăn tay, bà vẫn đang suy nghĩ làm thế nào để định ra hôn sự cho Vân Hoa. Tam hoàng tử đang chửi thầm Vân Hoa trong lòng thì sững lại! Hắn lần này ra ngoài sẽ bị người ta giết chết ư? Nghĩ đến cuộc đời non trẻ của mình sẽ dừng lại ở tuổi mười sáu. "Phụt" một tiếng. Hắn nhảy từ dưới đất lên trước mặt Vân Hoa. Làm Vân Hoa sợ đến mức theo phản xạ đá cho hắn một cái.