Chương 46

Hai Tai Họa Của Địa Phủ, Quậy Đến Mức Cả Kinh Thành Kéo Nhau Đi Hóng Chuyện

Ngư Đường Chủ Yếu Điếu Ngư 03-11-2025 15:01:06

Tim Tam hoàng tử thắt lại. [Tiểu Thư Thư!] Vân Hoa điên cuồng gào thét trong lòng. Mọi người vô cùng kích động. Đến rồi, đến rồi, màn hóng chuyện quen thuộc lại đến rồi! Sổ Sinh Tử sớm đã chịu không nổi tên ngốc này. Nó đứng trên vai Vân Hoa ghé sát tai nàng nói không ngừng. Mọi người: ... Hả? Giọng Tiểu Thư Thư đi đâu rồi? Có chuyện gì mà họ, những thành viên VIP lại không được nghe? Sổ Sinh Tử càng nói càng hăng. Ánh mắt Vân Hoa nhìn Tam hoàng tử càng lúc càng kỳ quái. Mọi người nóng lòng gãi tai gãi đầu! Tim Tam hoàng tử đập thình thịch. Hắn bưng ly rượu lên muốn rời đi nhưng bị Vân Hoa nắm chặt tay áo. Hắn cố gắng giật ra. Ánh mắt sáng lấp lánh của Vân Hoa khiến hắn rợn người. "Ta bói một quẻ, ngươi bảy tuổi vẫn còn tè dầm, tám tuổi đá dế bị rơi xuống hố xí, chín tuổi làm bẩn long bào của Hoàng thượng còn đổ tội cho Nhị hoàng tử, mười tuổi vì quá béo bị cấm ăn, ban đêm trộm đồ ăn trong Ngự thiện phòng, khiến cả hoàng cung tưởng có ma mấy tháng liền." "Năm mười một tuổi, ngày Thái tử được sắc phong, ngươi... ưm ưm... buông... buông ra... ưm..." Vân Hoa nói mỗi câu Tam hoàng tử lại xấu hổ một phần. Hắn bật dậy xông lên bịt miệng Vân Hoa. "Đừng... đừng nói nữa." Tổ tông ơi, nhóc con này muốn hù chết hắn sao! Giọng Vân Hoa không nhỏ, mọi người vốn đã tò mò chuyện của Tam hoàng tử, cơ bản đều nghiêng người lén nghe. Bây giờ... Họ đều đã nghe thấy hết. Nhị hoàng tử Nam Cung Trạm nhớ lại cảnh thảm thương bị phụ hoàng trách phạt năm đó, răng nghiến ken két. Tốt lắm, hóa ra là tên khốn này đã hại hắn. Thái tử cau mày. Ngày hắn được sắc phong? Chẳng lẽ ngày đó tam đệ này lại làm chuyện gì xấu mà hắn không biết? Vân Hoa bị nghẹn khó chịu hất tay Tam hoàng tử ra. "Yến tiệc buổi tối, ngươi buồn tiểu tìm một vò rượu lớn... ực ực... !" "Nói nhỏ thôi, nói nhỏ thôi, tổ tông của ta ơi!" Tam hoàng tử lại vội vàng bịt miệng Vân Hoa. Hắn liếc nhìn những người xung quanh đang lén nghe, tim gan đều run rẩy. Hắn cuối cùng cũng hiểu thế nào là bị bóc phốt đến không còn mảnh quần lót nào. Hắn bây giờ chẳng còn chút riêng tư nào cả! Vân Hoa nhướng mày lườm hắn, thâm thúy nói: "Tài nghệ của ta lợi hại không?" "Lợi hại, vô cùng lợi hại!" Tam hoàng tử mặt mày khổ sở. Tài nghệ của ngươi thì không ai dám so sánh rồi. Vân Hoa lần này không ghét bỏ Tam hoàng tử nữa, lập tức ghé lại gần ép hỏi: "Vậy sau này ai là đại ca, ai là tiểu đệ..." Nói xong, nàng còn vỗ mạnh vào vai hắn, mang theo chút ý cảnh cáo: "Phải nghĩ cho kỹ rồi mới nói đấy!" Uy hiếp, uy hiếp trắng trợn. Nhìn vẻ mặt gian tà của Vân Hoa, khóe miệng Tam hoàng tử co giật điên cuồng. Chỉ cần hắn dám nói một chữ 'không', những chuyện bỉ ổi hắn làm trước đây chắc chắn sẽ vang dội khắp hoàng cung. Ồ không, là cả Đông Lâm! Hắn giơ hai tay đầu hàng đầy bất lực: "Ngươi là đại ca, ta là tiểu đệ, được chưa!" Hắn thề! Từ nay về sau sẽ không bao giờ trêu chọc con nhóc chết tiệt này nữa. Nghe thấy hắn nhận thua, Vân Hoa đắc ý ngẩng cao cằm, đầu ngón tay khẽ gõ hai cái lên mặt bàn: "Rót trà, rót đầy vào!" Thái tử loáng thoáng nghe thấy từ "rượu" gì đó nhưng bị Tam đệ bịt miệng quá nhanh nên không nghe rõ. Bây giờ thấy Tam đệ cũng chịu thua trong tay nàng, hắn cười đến là vui vẻ. Xem kìa... Bây giờ chẳng phải đang ngoan ngoãn ngồi cạnh "tinh linh hóng chuyện" dâng trà rót nước hầu hạ sao. Thế tử Nam Cung Uyên chứng kiến tất cả, trên vẻ mặt thanh lãnh lại thêm chút ghen tị. Y nhìn đôi chân vô dụng của mình, một lúc sau lại buông lỏng. Nàng là ánh trăng trên trời nên sống một cách tự do phóng khoáng, chứ không nên có bất kỳ sự liên quan nào đến người như y. Một bữa tiệc cung đình gần như đi đến hồi kết. Đúng lúc này giọng nói khẩn thiết của Sổ Sinh Tử truyền vào tai mọi người. [Tiểu Hoa Hoa, tất cả những cung nữ đang đi lại kia vừa mới được thay bằng sát thủ. Chúng muốn giết lão Hoàng đế!] "Phụt!" Vân Hoa phun hết ngụm trà trong miệng ra. Văn Tuyên Đế sắc mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt thâm thúy. Túc thân vương - chiến thần của Đông Lâm lập tức quan sát những cung nữ đang bưng bầu rượu, đĩa hoa quả đi lại giữa các bàn. Thân hình cao ráo gầy gò, mang theo một luồng sát khí. Không phải nữ tử. Mà là nam giả nữ. Túc thân vương và Văn Tuyên Đế nhìn nhau. Trước khi đối phương ra tay, xung quanh đã có rất nhiều thị vệ võ công cao cường được điều động đến canh gác. Chỉ chờ một tiếng hô. Những đại thần và phu nhân nghe được tiếng lòng đều có vẻ hoảng hốt và bất an. Nhưng Văn Tuyên Đế chưa lên tiếng họ cũng không dám hành động bừa bãi.