Chương 43

Hai Tai Họa Của Địa Phủ, Quậy Đến Mức Cả Kinh Thành Kéo Nhau Đi Hóng Chuyện

Ngư Đường Chủ Yếu Điếu Ngư 03-11-2025 14:59:46

Hừ... Đáng đời ngươi không nghe được tiếng lòng của Tứ tiểu thư Vân gia. Yến tiệc thú vị thế này, ngốc mới về! Người kia thấy nàng ấy không nói gì, vẫn vẻ mặt khinh bỉ liền tối sầm mặt, lập tức quay đi. Vân Hoa cảm thấy rất chán, ngồi tại chỗ mắt nhìn vô định. Thôi Vãn Tâm thấy tiểu nữ nhi lúc này an tĩnh không làm trò gì mới hơi yên tâm. Nhưng lại có một số người ghen tị với tiểu nữ nhi, không muốn thấy nàng sống tốt. Thế là một cô nương mặc cẩm y hoa lệ bước ra tiến lên hành lễ vạn phúc tiêu chuẩn. "Bẩm Hoàng thượng, thần nữ mạo muội đề nghị hay là để các nữ tử khuê các chúng thần so tài nghệ một phen, để yến tiệc thêm phần thú vị." Nàng ta cố ý nhấn mạnh hai từ "tài nghệ", khóe mắt lại không ngừng liếc nhìn Vân Hoa. [Tiểu Hoa Hoa, người đó đang nhìn ngươi kìa!] Sổ Sinh Tử nhắc nhở. Vân Hoa liền ngẩng đầu nhìn lên khẽ cau mày. Người này... Oán khí thật mạnh. Nàng hình như đâu có chọc giận nàng ta! Nghe thấy đề nghị này mắt các phu nhân và tiểu thư thế gia lập tức sáng lên. So tài nghệ, cái này hay đây. Các vị tiểu thư biết rằng vị trí chính phi của nhị hoàng tử và tam hoàng tử vẫn chưa được định. Vậy nên cơ hội thể hiện đã đến rồi. "Được rồi." Văn Tuyên Đế hào hứng vẫy tay: "Trẫm cũng muốn xem phong thái của các tiểu thư khuê các." Hoàng hậu bên cạnh mỉm cười bổ sung: "Đã là thi tài thì cần có giải thưởng." Bà tháo chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay xuống: "Chiếc vòng này đã theo ta nhiều năm, hôm nay sẽ tặng cho người thể hiện xuất sắc nhất." Trong chốc lát ánh mắt mọi người đều nóng lên. Để giành lấy chiếc vòng của Hoàng hậu nương nương, ai nấy đều dốc hết sức mình để thể hiện. Ngón tay gẩy lên dây đàn, lúc này chính là Vân Nhã đang tấu khúc "Phi Minh Ngâm". Giai điệu tuôn chảy như suối trong, mọi người dường như bị cuốn vào một thế giới khác, say đắm trong đó. Vân Hoa rất tự hào mà ủng hộ nhị tỷ của mình. Nàng dám nói ở Đông Lâm này, nhị tỷ của nàng mà xếp thứ hai thì không ai dám tranh thứ nhất. Tam hoàng tử Nam Cung Dực từ đầu đã dồn sự chú ý vào Vân Hoa. Nhìn nàng xem biểu diễn một cách say sưa, khóe môi hắn khẽ nhếch cầm ly rượu đi về phía Vân Hoa. Thái tử liếc nhìn hắn, mí mắt giật điên cuồng. Muốn ngăn cũng không kịp! "Vân Tứ tiểu thư!" Tam hoàng tử thản nhiên ngồi xuống bên cạnh nàng, một tay chống lên bàn, ném một cái nháy mắt quyến rũ về phía Vân Hoa. Ánh mắt lả lơi đó khiến Vân Hoa rùng mình. [Tiểu Thư Thư, cái tên chải chuốt này từ đâu ra thế, sao lại đi rắc thính khắp nơi vậy!] "Phụt!" "Khụ khụ!" Tam hoàng tử tay run lên suýt làm rơi ly rượu. Hắn trợn mắt nhìn Vân Hoa. Rắc thính cái gì, hắn đang thể hiện sức quyến rũ của mình! Sổ Sinh Tử đã chuyển sang ngồi trên đầu Vân Hoa, đánh giá hắn từ trên xuống dưới rồi đưa ra một kết luận. [Tiểu Hoa Hoa, tên này chắc chắn là để ý ngươi rồi. ] [Gì cơ?] Vân Hoa sợ hãi vội vàng lùi lại. Tam hoàng tử nhìn nàng như sợ bị lây bệnh mà nhướng mày. Lòng hắn dấy lên ý muốn trêu chọc nàng. "Vân Tứ tiểu thư, bản hoàng tử là mãnh thú hay sao mà ngươi lại không ưa ta như vậy? Hả..." Hắn cố ý ghé lại rất gần, hơi thở ấm áp phả nhẹ vào tai nàng. "Đúng!" Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh. Vân Hoa không hề nghĩ ngợi trực tiếp dùng đầu húc vào hắn. Nàng có thần khí phòng thủ nên không sợ chút nào. "Cốp." Tam hoàng tử mắt hoa lên lăn một vòng trên đất. Trán hắn sưng lên một cục to. Hắn run rẩy chỉ vào Vân Hoa: "Ngươi... ngươi còn là người không vậy?" Bà nội cha nó, đầu của con nhóc chết tiệt này sao lại cứng như sắt thế! Đau chết hắn rồi! Vân Hoa cũng không nhịn được bật dậy. "Ngươi mới không phải người, cả nhà ngươi không phải người!" Mọi người trong hoàng thất: ... [Cái tên khốn kiếp này, không nhìn xem mình trông như thế nào mà dám mơ tưởng lão nương. Hơn nữa lão nương mới mười hai tuổi vẫn còn là một em bé. Hắn có chút liêm sỉ nào không vậy. ] Mọi người: ??? Ngươi cũng biết liêm sỉ à. Vậy khi ngươi tính kế thế tử Túc thân vương sao không nói ngươi mới mười hai tuổi! Vân Hoa sờ trán mình rồi lại nhìn Tam hoàng tử thảm hại vui vẻ không thôi. [Tiểu Thư Thư, may mà ta có món bảo bối phòng thủ này. Nếu hắn còn dám tính toán ta, ta sẽ dùng đầu húc chết hắn!] Thái tử, người từng bị lầm tưởng toan tính nàng giờ đây thầm thở phào nhẹ nhõm. Đồng tử Tam hoàng tử giãn ra hết cỡ, hắn vừa nghe thấy cái gì! "Ngươi... ngươi..." Quá đáng quá đi! Vậy mà còn có cả chiêu hack. "Huhuhu", hắn thật khổ. Chỉ là muốn trêu chọc nàng một chút, tại sao người bị thương lại là chính mình.