Hai Tai Họa Của Địa Phủ, Quậy Đến Mức Cả Kinh Thành Kéo Nhau Đi Hóng Chuyện
Ngư Đường Chủ Yếu Điếu Ngư03-11-2025 15:00:38
Sau đó nàng bệ vệ bê chiếc ghế ra, hai chân đứng lên trên, tầm mắt ngang bằng với Lâm Uyển Nguyệt.
Phương châm sống là chiều cao không đủ thì lấy ghế ra bù vào.
Là một trong hai kẻ phá hoại ở âm phủ, có thể thua người nhưng khí thế thì không được thua.
"Ngươi, một đóa bạch liên hoa!"
Lâm Uyển Nguyệt sững sờ.
Bạch liên hoa là đang khen nàng ta sao?
Nàng ta cười khẩy một tiếng. Kể cả có khen hôm nay nàng ta cũng không tha cho Vân Hoa!
Người Vân gia vẫn ngồi vững vàng, trong mắt đều là vẻ hóng chuyện.
Vân Hoa cười rạng rỡ.
"Bạch liên hoa, chủ yếu là nhìn bên ngoài thì ngây thơ vô tội nhưng thực ra bên trong thì tâm hồn đen tối ích kỷ. Ngươi ngay từ đầu đã đào hố cho ta, muốn ta bẽ mặt đúng không?"
Vân Hoa nói chậm rãi, thẳng thừng vạch trần bộ mặt thật của nàng ta để mọi người cũng có thể thấy nàng ta là người như thế nào.
Mọi người chợt hiểu ra, hóa ra bạch liên hoa có nghĩa là như vậy.
Lâm Uyển Nguyệt giật mình, sắc mặt lập tức không giữ nổi.
"Ngươi... nói... nói bậy..."
Lời còn chưa dứt Vân Hoa xòe hai tay tung chiêu cuối: "E rằng ta không thể làm ngươi mở mang tầm mắt rồi. Ta chẳng biết gì cả. Về phần tại sao ta có thể ra làm quan, câu hỏi này ta cũng muốn biết. Hay là ngươi giúp ta đi hỏi Hoàng thượng đi, là ngài ấy đã hạ thánh chỉ."
Vân Hoa cười lạnh. Đấu với nàng sao?
Bà đây cho ngươi cưỡi hổ khó xuống.
Có bản lĩnh thì đi hỏi Hoàng thượng đi!
Lâm Uyển Nguyệt cứng đờ tại chỗ, cả người run rẩy.
"Ta... ta..."
Sắc mặt nàng ta lúc xanh lúc trắng, rõ ràng không ngờ Vân Hoa lại đáp trả theo cách này.
Nàng ta dám đi hỏi sao?
Trừ khi nàng ta chê mạng mình quá dài!
"Hoàng thượng! Tiểu nữ hồ đồ, làm sao có thể nghi ngờ quyết định của Hoàng thượng!"
Lâm đại nhân lúc này đứng ra phủ quan phục trên đất, kéo đứa nữ nhi không biết điều này cùng quỳ xuống.
Ông ta không quên Chu Triều Dũng, Chu đại nhân ngày trước đã dâng tấu về chuyện này, kết quả là đầu lìa khỏi cổ.
Mặc dù không biết vì sao Hoàng thượng lại sủng ái Tiểu Vân đại nhân đến vậy, nhưng ông ta biết nhìn thời thế. Bản thân còn trẻ chưa sống đủ đời.
Lâm Uyển Nguyệt trước đó đắc ý bao nhiêu, giờ phút này kinh hãi bấy nhiêu, sự căm hận dành cho Vân Hoa càng sâu sắc!
"Hoàng thượng tha tội, thần nữ biết lỗi, thần nữ..."
Văn Tuyên Đế bình thản nhìn Lâm Uyển Nguyệt đang quỳ. Nếu là bình thường thì mắt nhắm mắt mở cho qua cũng được. Nhưng tiểu phúc tinh của Đông Lâm ông không thể chịu uất ức.
"Lâm Uyển Nguyệt hành vi đạo đức kém, cấm túc ba tháng, phạt chép Nữ Giới hai mươi lần."
Hành vi đạo đức kém?
Ánh mắt Lâm Uyển Nguyệt lập tức xám xịt như tro tàn. Chẳng phải chỉ là bảo nàng ta thể hiện tài năng sao, sao mình lại bị gán cho cái tội danh "hành vi đạo đức kém" này.
Hết rồi. Cả đời này nàng ta khó mà gả vào hoàng thất.
Nàng ta lén lút trừng mắt nhìn Vân Hoa, sự căm hận trong mắt điên cuồng trỗi dậy.
Sổ Sinh Tử nhìn thấy tất cả lặng lẽ lật xem mệnh cách của nàng ta.
Vừa lật Sổ Sinh Tử sợ đến mức suýt chút nữa rơi khỏi đầu Vân Hoa!
Tam hoàng tử xem xong một màn kịch lớn.
Lúc này hắn lại ranh mãnh tiến lại gần.
"Vân Tứ tiểu thư, nhị tỷ ngươi học vấn kinh người, tam tỷ ngươi nữ công tinh xảo vô song, vậy còn ngươi, ngươi biết làm gì?"Tam hoàng tử dùng đôi mắt hoa đào nửa cười nửa không nhìn Vân Hoa.
"Chúng ta quen nhau rồi, ngươi nói nhỏ cho ta nghe, yên tâm, bản hoàng tử sẽ không cười ngươi đâu!"
[Quen cái đầu ngươi ấy!]
Vân Hoa lườm hắn một cái, bê ghế về chỗ cũ.
Tam hoàng tử thấy Vân Hoa không muốn để ý đến mình, hắn vẫn mặt dày lẽo đẽo theo ngồi xuống bên cạnh Vân Hoa, tự mình rót đầy ly rượu.
"Lần đầu bỡ ngỡ, lần hai quen, lần ba nâng ly. Hai chúng ta đã từng cụng đầu, giờ chỉ thiếu chút nữa là thành huynh đệ."
Tam hoàng tử vỗ ngực hùng hồn nói: "Sau này ta làm đại ca, ngươi làm tiểu đệ. Có ta che chở thì cả Đông Lâm này, ngươi muốn đi ngang cũng được!"
"Vì vậy không có gì phải ngại ngùng cả. Đại ca sẽ không bao giờ cười tiểu đệ đâu."
Trán Vân Hoa nổi gân xanh.
Thái tử nhìn tam đệ của mình đang tiếp tục nhảy múa trên bờ vực của cái chết, khóe miệng giật mạnh.
Ngươi còn muốn làm đại ca của nàng.
Mơ đi!
Nếu hắn đoán không lầm thì cái 'Tiểu Thư Thư' kia chắc đã quay lại rồi.
Thôi vậy.
Không đâm đầu vào tường sẽ không quay lại.
Nghĩ lại năm xưa hắn cũng đã từng trải qua con đường này.
Vân Hoa cười ngoắc ngón tay với Tam hoàng tử: "Tài năng lớn nhất của ta là hóng chuyện."
Tam hoàng tử chớp mắt.
Hả?
"Ta còn biết bóc phốt, bóc đến mức đối phương không còn mảnh quần lót nào!"