Hai Tai Họa Của Địa Phủ, Quậy Đến Mức Cả Kinh Thành Kéo Nhau Đi Hóng Chuyện
Ngư Đường Chủ Yếu Điếu Ngư03-11-2025 14:59:16
[Tiểu Hoa Hoa, ngươi đừng lo. Ta bay tới ngay đây, ném viên thuốc thối ba tháng vào người ông ta. ] Nói xong nó vỗ cánh nhỏ kéo cái thân hình tròn trịa bay về phía Ngô thái y.
Mọi người chỉ nghe thấy giọng Sổ Sinh Tử nhưng không thấy hình bóng nó. Họ không biết rằng nó bay rất chậm.
Nhưng Ngô thái y đang giả vờ ngất thì lại sốt ruột.
Nếu thực sự bị ném cái "Viên Thuốc Thối" kia vào người chắc ba tháng tới ông ta không thể ra ngoài gặp ai được.
Không đợi thị vệ khiêng xuống ông ta đột ngột nhảy khỏi người Trần Triết Hãn.
Mọi người cũng giật mình!
Chưa kịp hoàn hồn họ đã trân mắt nhìn Ngô thái y nhảy xuống hồ sen gần đó.
Sổ Sinh Tử ngơ ngác dừng lại giữa không trung.
Mọi người cũng đần ra.
Vân Hoa nhìn cảnh tượng bất ngờ này ngây người.
[Tiểu Thư Thư, Ngô thái y này có bị điên không? Ngất quá nhanh, tỉnh quá đột ngột, nhảy xuống quá vội vàng... Cứ như có ma đuổi theo vậy. ]
Mọi người: ???
Đúng là có ma, hơn nữa là hai con ma thất đức không nhả xương!
Cho đến khi Ngô thái y trong hồ sen điên cuồng vẫy vùng: "Lão... lão phu, không... ực... không biết... ực ực... không biết bơi..."
Dùng hơi sức cuối cùng, Ngô thái y cuối cùng cũng hét xong câu nói đó!
Mọi người mới sực tỉnh Ngô thái y vẫn còn đang vẫy vùng trong nước.
"Cứu... mau cứu người..."
Văn Tuyên Đế sắc mặt thay đổi, giọng nói uy nghiêm vang vọng trong Ngự Hoa Viên. Chiếc long bào rộng lớn vạch ra một đường cong trong không trung, ông bước nhanh xuống bậc thang.
Đồng thời ông còn lườm Vân Hoa một cái.
Con nhóc thối này đúng là không thể không đề phòng được.
Các thị vệ nghe lệnh hành động nhao nhao nhảy xuống nước. Nước bắn tung tóe, chỉ thấy Ngô thái y đầu đầy bùn được thị vệ vớt lên khỏi mặt nước.
"Hoàng thượng, Hoàng thượng, lão phu khổ quá!"
Ngô thái y giãy ra khỏi tay thị vệ, trước tiên ngửi ngửi người mình vài cái.
Ừm, không có mùi thối.
Lúc này mới chạy đến trước mặt Văn Tuyên Đế, vừa khóc vừa ôm lấy chân ông, khóc vô cùng bi ai.
"Hoàng thượng minh giám, lão phu nửa thân đã vào quan tài, thật sự... thật sự không chịu nổi sự giày vò này nữa!"
Nói cách khác là từ nay về sau những chuyện chặn họng Tiểu Vân đại nhân đừng có tìm đến ông ta nữa.
Trong chốc lát Ngự Hoa Viên đang náo loạn bỗng im lặng như chim cút.
Văn Tuyên Đế thực sự không còn mặt mũi nào để nhìn. Ông cũng không ngờ Tiểu Vân đại nhân lần này lại không chơi theo lẽ thường.
Tào công công vội vàng bước lên dùng sức gỡ tay Ngô thái y ra.
Nhưng ai ngờ ông ta nhất quyết không buông. Nếu Hoàng thượng không đồng ý ông ta có vẻ sẽ phản kháng đến cùng.
Trong lúc hai người giằng co Tào công công đột nhiên hạ giọng nhắc nhở: "Ngô thái y, tranh thủ lúc Tiểu Vân đại nhân còn chưa kịp phản ứng mau tạ ơn rồi chạy đi, nếu không lát nữa ngươi lại phải nhảy hồ sen lần nữa đấy."
Đúng rồi!
Mắt Ngô thái y sáng rực, tay buông lỏng đầu cúi xuống hô: "Bẩm Hoàng thượng, cho phép thần đi thay y phục rồi trở lại."
Không trở lại đâu.
Có đánh chết hôm nay ông ta cũng không trở lại, sau đó cáo bệnh ba ngày không lên triều.
Nói xong không đợi Văn Tuyên Đế đáp lại, trước sự ngạc nhiên của mọi người ông ta chạy nhanh hơn cả thỏ.
Một số người không nghe được tiếng lòng thì nhìn nhau.
Họ... đã bỏ sót chi tiết quan trọng nào rồi sao.
Sao chẳng hiểu gì cả?
[Tiểu Thư... Thư, ông ta... ông ta... chạy rồi!] Vân Hoa trợn tròn mắt, giọng nói cao vút vang vọng khắp trời.
Sổ Sinh Tử cũng kinh ngạc đến rớt cằm.
Tức giận nhìn đôi cánh của mình, khóc thút thít tìm Vân Hoa an ủi: [Tiểu Hoa Hoa, ta xin lỗi ngươi. Tại đôi cánh vô dụng của ta bay chậm quá, để ông ta thoát được một kiếp. ]
Vân Hoa liếc nhìn nó một cái.
[Ngươi chắc không phải vì ngươi quá béo nên bay không nổi chứ?]
Sổ Sinh Tử nghẹn họng, nói đầy u ám: [Nhìn để biết thôi chứ đừng nói toạc ra, chúng ta vẫn còn là bạn bè đấy. ]
Sau đó nó bay lên vai Vân Hoa ngồi: [Ngô thái y nhảy xuống nước suýt chết đuối coi như nhận trước tiền lời đi. Ngày mai lên triều ta lại ném Viên Thuốc Thối vào người ông ta. ]
[Dù sao cũng chỉ là một đêm, ông ta không chạy thoát được đâu!]
Mọi người: ...
Ngô thái y đang chạy trên đường lưng lạnh toát.
Lại có ai đang nhắm vào ông ta nữa vậy?
Một vở kịch nhỏ kết thúc rất nhanh. Mọi người lại tiếp tục ăn uống, chẳng ai muốn rời đi sớm.
Có người mắt sáng lên nhỏ giọng hỏi: "Hoàng thượng và Thái hậu những lần trước đều rời tiệc rất sớm, lần này lại không có động tĩnh gì. Ngươi có thấy lạ không..."
Nghe vậy người bên cạnh liếc nhìn đối phương một cách mỉa mai. Muốn về sớm thì cứ nói thẳng, lôi kéo ta làm gì.