Chương 49

Hai Tai Họa Của Địa Phủ, Quậy Đến Mức Cả Kinh Thành Kéo Nhau Đi Hóng Chuyện

Ngư Đường Chủ Yếu Điếu Ngư 03-11-2025 15:02:36

Những người này thật phiền phức! Nhìn thấy những tên thích khách vung kiếm về phía họ, những người yếu đuối kia ngay lập tức hỗn loạn, tranh nhau giành vị trí tốt nhất bên cạnh Vân Hoa. Tam hoàng tử nhất thời không chống đỡ nổi, đột ngột bị người ta đẩy ra, tiện thể lôi cả Vân Hoa theo. Một trong số những tên thích khách chém thẳng kiếm vào trán hắn. Hắn sợ đến tim đập chân run! Liếc nhìn bàn tay đang nắm chặt Vân Hoa, dường như nghĩ ra điều gì đó. Không nói một lời hắn vung Vân Hoa ra hoán đổi vị trí với nàng. Thà hi sinh đồng đội còn hơn hi sinh bản thân. Dù sao thì con nhóc này từ đầu đến chân đều là sắt. Nàng có bị chém cũng không chết đâu! Vân Hoa giữa không trung 'đắm đuối' nhìn tên ngốc này, mắt mở to! Hừ. Tên khốn này dám đâm sau lưng nàng! Mặc dù nàng không sợ đao kiếm. Nhưng tên 'tiểu đệ' vừa mới nhận này cũng quá trơ trẽn rồi! Một tiếng "loảng xoảng". Kiếm của tên thích khách đâm vào thần khí phòng thủ của Vân Hoa gãy làm đôi. Tên thích khách đột ngột ngẩng đầu lên, mắt to nhìn thẳng vào mắt hạnh của Vân Hoa. Không dám tin! Ngay sau đó gã rút một con dao găm tinh xảo từ trong tay áo ra, lại đâm về phía Vân Hoa. "Cạch." Đồng tử của tên thích khách đột ngột co rút. Gã nhìn con dao găm chỉ còn lại cán trong tay, rồi lại nhìn nhóc con chưa đến ngực gã. Sợ đến mức vội lùi lại một mét. "Ngươi... ngươi... yêu..." Chữ 'quái' còn chưa nói ra khỏi miệng gã đã bị một ám khí phóng tới xuyên thủng cổ họng và chết. Vân Hoa xoa xoa trái tim nhỏ bé bị tổn thương. Ngước mắt lên, thế tử yểu mệnh nhưng thanh lãnh kia tay vẫn giữ nguyên tư thế phóng ám khí vừa rồi. Dù có chút chật vật nhưng lại kiêu hãnh như một cây tùng bách. Mắt Vân Hoa sáng rực gọi rất to. [Wow, Tiểu Thư Thư, tiểu lang quân tương lai của ta đã cứu ta rồi kìa!] Tai của Nam Cung Uyên hơi đỏ lên. Thấy nàng không sao y lập tức chuyển tầm nhìn sang nơi khác. Những thị vệ hoàng gia Đông Lâm không phải là người bình thường. Chỉ trong lúc Vân Hoa ngây người, hai mươi mấy tên thích khách đều đã bị tiêu diệt, không còn một ai sống sót. Văn Tuyên Đế phẩy tay. Dù sao cũng là tàn dư của triều đại trước, không có kẻ nào sống cũng chẳng sao. Tam hoàng tử thấy thích khách đã chết, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng được thả lỏng. Nhìn Vân Hoa ngây ngốc nhìn chằm chằm đường đệ của mình, hắn có chút chua chát nói: "Đừng nhìn nữa, hắn có gì mà đẹp đâu. Rõ ràng bản hoàng tử đẹp hơn hắn nhiều..." Tam hoàng tử không nói thì thôi, vừa lên tiếng Vân Hoa lại nhớ lại cảnh bị hắn chơi xỏ lúc nãy. Vân Hoa nghiến răng vẻ mặt hung tợn. Hét lên một tiếng "A a a". Nàng xông đến đẩy Tam hoàng tử ngã xuống đất. Sau đó nàng đè lên người hắn, bóp cổ hắn lắc mạnh. "Ta còn là đại ca của ngươi không? Có còn là đại ca của ngươi không? Có ai lại đâm sau lưng huynh đệ như vậy hả!" Tên khốn! Vân Hoa nghĩ đến tình cảnh lúc đó là lại bực mình. Nếu không phải trên người nàng có thần khí phòng thủ thì nàng đã bị nhát kiếm của tên thích khách kia tiễn đi gặp người quen cũ rồi. Bây giờ nàng không quan tâm hắn có phải Tam hoàng tử hay không. Nàng nhất định phải trút được cơn giận này mới thấy thoải mái. Còn hậu quả. Cứ để phụ thân nàng đi đàm phán với lão Hoàng đế! Tam hoàng tử đang nằm dưới đất còn chưa hoàn hồn, tai lại vang lên tiếng gầm giận dữ của Vân Hoa. "Tên khốn, xem Thiết Đầu Công vô địch của ta đây!" "Bốp." Tam hoàng tử chỉ thấy mắt lóe sao vàng, trước mắt có vô số Vân Hoa đang nhe răng nhếch mép. Vân Hoa vẫn chưa hả giận lại bóp cổ Tam hoàng tử lắc mạnh. Mấy sợi tóc dính vào trán ướt mồ hôi làm đôi mắt rực lửa giận dữ của nàng càng thêm sáng ngời cuốn hút. Mọi người bị cảnh này dọa sợ. Một người là Tam hoàng tử đương triều, một người là tiểu thư của Vân Thừa tướng, cũng là Tiểu Vân đại nhân được Hoàng thượng bảo vệ. Họ. Không ai dám tiến lên ngăn cản. Văn Tuyên Đế bình tĩnh nhìn về phía này, vẻ mặt an nhiên tự tại như đang xem kịch vậy. Người Vân gia thấy Hoàng thượng không giận thì tảng đá treo lơ lửng trong lòng cũng được tháo xuống. "Khụ khụ... khụ khụ..." "Khụ khụ..." Cơn đau trên trán khiến Tam hoàng tử tỉnh lại. Hắn mặt đỏ bừng nắm lấy tay Vân Hoa, khó khăn nói ra mấy chữ từ kẽ răng: "Buông... buông ra, con nhóc chết tiệt, đó là... hiểu lầm!" "Hiểu lầm cái rắm! Ngươi dám thề rằng ngươi vừa rồi không lấy ta ra đỡ kiếm không? Hả!" Nhìn Vân Hoa đầy khí thế. Tam hoàng tử nghẹn họng. Hắn không có lý lẽ, đặc biệt là sau khi biết trên đời này còn có những vị thần như Diêm Vương ở âm phủ.