Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học
undefined26-03-2026 22:38:24
"Gã đàn ông đó trốn đi đâu rồi? Sao anh ta lại phát hiện ngay lúc chúng ta đang đổi mệnh cơ chứ?"
"Tao làm sao biết được! Ai bảo mày đuổi giết người ta, ép đến chạy mất dạng! Này! Miếng ngọc lại không động nữa rồi, thật phiền phức, tao đã đi vòng quanh đây một lượt, chẳng thấy bóng dáng tên đó đâu!"
"Hay là chúng ta về trước đi! Đêm tối khó tìm, ngọc đã từng dao động chứng tỏ anh ta vẫn sống, ngày mai quay lại tìm cũng chưa muộn. Hương Cảng có bao lớn, anh ta chạy được đi đâu chứ?"
"Nói có lý, vậy về ngủ đã!"
Quả nhiên, nói xong, tiếng bước chân dần xa.
Quý Yên Vũ lúc này mới ngồi bệt xuống bên người đàn ông, thở phào một hơi dài, rồi giả vờ vung tay đấm anh một cái: "Đồ đàn ông chết tiệt, đúng là bà đây nợ anh!"
Nghỉ ngơi một lát, Quý Yên Vũ biết bộ dạng này của anh sẽ làm chậm trễ việc cô tìm nhà trọ, bèn đi tới giếng bên cạnh, kéo nước đổ thẳng lên mặt anh.
Vừa rồi cô đã kiểm tra thương thế, không quá nghiêm trọng, chỉ là bị thương quá nhiều chỗ dẫn tới mất máu quá độ mà ngất.
"Ào ào..."
Quả nhiên, một gàu nước đổ xuống, người đàn ông hôn mê đã lâu cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại, đôi mắt lộ vẻ mờ mịt, còn xen lẫn một tia... trong trẻo: "Sao tôi lại ở đây, cô là?"
Quý Yên Vũ lập tức có dự cảm xấu.
Không phải chứ?
Người cô cứu lại bị mất trí nhớ sao?
Nhưng rất nhanh cô đã hiểu ra nguyên nhân. Dù thân thể không bị thương nặng, nhưng chuyện đổi mệnh vốn nghiêm trọng, người thường khó mà chịu nổi. Anh lại bỏ chạy giữa chừng dẫn đến thiếu hụt mệnh cách, mất trí nhớ cũng là lẽ thường.
Thế nên, Quý Yên Vũ đành chấp nhận.
Thôi thì dẫn anh theo vậy, mệnh cách người này tốt như thế, biết đâu còn có thể giúp cô phát tài.
Nghĩ vậy, Quý Yên Vũ ngẩng đầu nhìn trời, phải nhanh chóng tìm nhà trọ, không thì đêm nay chỉ có thể ngủ ngoài đường.
Cô quay sang nhìn người đàn ông không biết đã đứng sau mình từ lúc nào, nói: "Đi thôi, tìm chỗ qua đêm."
Nói xong, như chợt nhớ ra điều gì, cô bấm quyết trước mặt anh, lập tức đổi dung mạo tuấn mỹ kia thành... khó coi vô cùng.
Nhìn bóng lưng cô đi phía trước, ánh mắt người đàn ông vốn trong trẻo ngờ nghệch lập tức tan biến, thay vào đó là ý cười nhàn nhạt.
"Yên Nhi, cuối cùng anh cũng tìm được em rồi."
Với tư cách là sân bay chính của Hương Cảng, sân bay Khải Đức có lượng người qua lại vô cùng lớn, cũng là nơi không ít thế lực xã hội đen tiến hành giao dịch phi pháp.
"Xem bói coi tướng đây, không linh không lấy tiền..."
Bên đường gần sân bay, người qua kẻ lại tấp nập, Quý Yên Vũ ngước nhìn bầu trời xám xịt, gương mặt vô cảm hô to rao hàng, trong lòng đã chán nản đến mức muốn buông xuôi.
Cả buổi sáng rồi, chẳng có lấy một người nào đến tìm cô xem bói.
May mà vẫn còn tiền lấy được từ nhà họ Quý và từ người đàn ông kia, nếu không cô và anh e là đã sớm chết đói ở Hương Cảng này rồi.