Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học
undefined26-03-2026 22:38:23
"Lá gan to đấy, dám nói tôi tận mệnh? Ha ha, tôi lại muốn xem ai dám lấy mạng của Hứa Tam Gia này!"
Hứa Tam Gia khoanh tay sau lưng, vẻ mặt kiêu căng ngạo mạn. Nghe thấy cái tên "Hứa Tam Gia", Quý Yên Vũ bất giác run lên một chút.
Trong ký ức của nguyên chủ, bố cô dường như cũng từng nhắc đến người này. Trước khi xảy ra tai nạn xe không lâu, hình như từng bàn chuyện làm ăn với ông ta.
Chỉ là đối phương đòi lợi nhuận quá cao nên bố cô không đồng ý. Còn sau đó thế nào thì Quý Yên Vũ không rõ.
"Thiên đạo." Quý Yên Vũ hừ lạnh một tiếng: "Không ai dám động đến ông, nhưng thiên đạo dám! Thiên đạo luân hồi, ông trời há tha cho ai!" Cô nói như đinh đóng cột.
Bình thường tu luyện nơi thâm sơn cùng cốc không gặp hạng ác bá thế này thì thôi, nay đã thấy thì không thể ngồi yên.
Nếu không thì thật có lỗi với bao nhiêu năm khổ tu. Nghe vậy, Hứa Tam Gia bỗng cười lạnh.
Ông ta giơ tay bóp cằm Quý Yên Vũ: "Ông đây không tin thiên đạo dám làm gì tôi. Có bản lĩnh thì bảo nó đánh tôi đi!"
Thấy Hứa Tam Gia dám động tay động chân với Quý Yên Vũ, Kỳ Mặc Lẫm giận dữ lao lên định vung quyền.
Đám vệ sĩ phía sau Hứa Tam Gia cũng lập tức làm tư thế sẵn sàng xông tới. Quý Yên Vũ đưa tay giữ vai Kỳ Mặc Lẫm lại. Ngay sau đó chỉ nghe trên trời vang lên một tiếng ầm vang rền.
Vừa rồi còn trời quang mây tạnh, giây sau mây đen đã vần vũ, một tia sét giáng thẳng xuống người Hứa Tam Gia.
Khoảnh khắc sét đánh trúng ông ta, Quý Yên Vũ đã lập tức thoát khỏi tay ông ta, đồng thời kéo Kỳ Mặc Lẫm ra khỏi phạm vi nguy hiểm một cách chuẩn xác.
Nói đùa sao, cô đâu muốn bị sét đánh chung. Hứa Tam Gia bị sét đánh ngã xuống đất, đến cả tóc cũng cháy khét, trán thì đen sì.
Đám vệ sĩ phía sau sợ đến mức luống cuống chạy lại, vây quanh ông ta. Quý Yên Vũ lạnh lùng nhìn Hứa Tam Gia đang nằm dưới đất nhưng mắt vẫn mở trừng trừng.
"Thế nào, ông trời đã nghe lời cầu khẩn tha thiết của ông rồi đó, mãn nguyện chưa?" Quý Yên Vũ khoanh tay, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
Lúc này toàn thân Hứa Tam Gia tê dại, ông ta há miệng nhưng không nói ra được một chữ.
Lúc này đám người xung quanh vừa mới kéo đến xem náo nhiệt đều trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin được.
Khi nãy thấy Quý Yên Vũ bị Hứa Tam Gia vây lại, họ còn thấy hơi đáng tiếc. Nhưng chẳng ai dám ra giúp. Vì ở nơi này, cái tên "Hứa Tam Gia" đồng nghĩa với ác bá. ...
"Dù bây giờ ông ta không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng tốt nhất vẫn nên đưa đến bệnh viện một chuyến." Ánh mắt của Quý Yên Vũ lạnh lùng liếc nhìn người nằm dưới đất. Bây giờ vẫn chưa tới lúc ông ta phải chết.
Lần này thu dọn đồ đạc rời đi, mọi người đều ăn ý tránh sang một bên, nhường cho Quý Yên Vũ một con đường.
Vừa mới về tới nhà, Quý Yên Vũ liền khóa trái cửa. Nhìn dáng vẻ cẩn thận dè dặt của cô, Kỳ Mặc Lẫm bật cười thành tiếng: "Còn tưởng cô không biết sợ chứ!" Lời vừa dứt, đã thấy Quý Yên Vũ lấy ra một tờ phù giấy,"bốp" một tiếng dán lên cửa.
Nhìn tờ giấy vàng mỏng dính ấy, Kỳ Mặc Lẫm có phần hoài nghi nhân sinh. Thứ này thật sự có tác dụng sao?
"Đúng rồi, hôm nay tên Hứa Tam Gia đó rốt cuộc có lai lịch gì?" Quý Yên Vũ đi tới bồn rửa tay, vừa rửa tay vừa hỏi.
Nhắc tới Hứa Tam Gia, Kỳ Mặc Lẫm theo phản xạ trả lời: "Bố mẹ ông ta là người thuộc lứa đầu tiên nắm bắt cơ hội ra biển làm ăn, cũng là những người đầu tiên kiếm được lợi ích từ cải cách mở cửa. Giờ đây, một phần ba tài sản ở Hương Cảng đều thuộc về nhà họ Từ." Kỳ Mặc Lẫm nói.
Cũng chính vì vậy mà Hứa Tam Gia hoàn toàn không biết sợ là gì. Giữa giới kinh doanh và quan chức luôn có qua lại, muốn làm ăn lớn như vậy thì sau lưng đương nhiên có người chống lưng. Thế nên những cô gái ông ta ve vãn bên ngoài cũng chẳng ít.