Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học
undefined26-03-2026 22:38:23
Từ cách nói chuyện, Kỳ Mặc Lẫm đã đoán ra thân phận cô ta. Đang định mở miệng thì người bên cạnh đã lên tiếng trước.
"Miệng cô vẫn thối như vậy, không nói nổi một câu tử tế." Quý Yên Vũ lạnh lùng đáp.
"Chị!" Quý Liễu Anh bị chọc tức.
Dù đã trở về nhà họ Quý, nhưng những năm trước cô ta lớn lên nơi thôn dã, chẳng quen lễ nghi hay quy củ.
Nên khi tiếp xúc với người cùng giới thượng lưu, Quý Liễu Anh luôn cảm thấy giữa mình và họ có một hố sâu không thể vượt qua.
Cô ta bắt đầu thích những thứ xa hoa, như thể những món đồ xa xỉ có thể bù đắp điều gì đó.
"Tôi làm sao? Một con gà rừng gắn đầy lông sặc sỡ thì tự cho mình là phượng hoàng sao?" Quý Yên Vũ bực bội hỏi.
Bây giờ tâm trạng cô đang khó chịu!
"Chị là phượng hoàng thật đấy, nhưng không có lông vũ trang điểm, nhìn sao cũng không bằng con gà rừng như em này đâu!" Quý Liễu Anh đảo mắt, mong được thấy vẻ mặt tức tối của cô.
Nhưng Quý Yên Vũ hoàn toàn không để ý. Cô kéo Kỳ Mặc Lẫm quay người rời đi. Bị phớt lờ, Quý Liễu Anh tức giận lao tới định túm lấy cô.
Cảm nhận động tác phía sau, Quý Yên Vũ nhanh chóng né đi. Sau đó, cô lạnh lẽo nhìn lại: "Cô định làm gì?"
Vốn dĩ Kỳ Mặc Lẫm muốn bước lên bảo vệ cô, nhưng thấy động tác của cô thì chợt nhận ra sự bảo vệ của mình có vẻ dư thừa. Quý Yên Vũ căn bản không cần ai bảo vệ!
"Chị làm gì thế, em chỉ muốn nói chuyện với chị thôi, sao chị lại ra tay với em!" Quý Liễu Anh đỏ mắt, làm ra vẻ uất ức.
Cô ta lại lấy từ người ra một tấm thiệp mời.
"Tuần sau mẹ tổ chức sinh nhật, muốn mời chị về dự tiệc mừng!" Vừa nói, cô ta vừa nhét thiệp vào tay Quý Yên Vũ.
Tiệc mừng sinh nhật? Đúng là cách gọi lạ tai. Là người sống hơn năm trăm năm, à không, tiên, Quý Yên Vũ vốn không cần mừng sinh nhật. Nhưng nghĩ lại, giờ đâu còn ở tiên giới, câu kia nói thế nào nhỉ? Nhập gia tùy tục. Giờ cô cứ tùy tục vậy.
Nhét thiệp xong, Quý Liễu Anh tươi cười nhìn cô: "Đến lúc đó sẽ có nhiều bạn cũ của bố mẹ đến đấy, chị nhớ ăn diện chút nhé.
Nếu không có đồ thích hợp, em có thể cho chị mượn!" Cô ta cười tươi.
Coi thường ai vậy chứ! Nhìn Quý Liễu Anh giận dữ bỏ đi, Kỳ Mặc Lẫm lập tức bước tới lấy tấm thiệp trong tay Quý Yên Vũ: "Nếu cô không muốn đi, chúng ta không đi." Anh nói.
"Đi chứ, sao lại không?" Quý Yên Vũ thản nhiên. Kỳ Mặc Lẫm có chút ngạc nhiên nhìn cô. ...
Có kịch hay để xem thì sao có thể không đi? Ở trên trời hơn năm trăm năm, những ngày tháng ấy sớm đã nhàm chán đến cực điểm. Nay hiếm lắm mới xuống nhân gian có chút trò vui như thế này, cô đương nhiên không thể bỏ lỡ.
"Vậy có cần đi mua mấy bộ quần áo đẹp trước không? Trong túi tôi vẫn còn tiền." Kỳ Mặc Lẫm nói.
"Tiền phải dùng vào những việc quan trọng, mấy việc nhỏ như thế này không cần làm to chuyện. Hơn nữa, đến lúc đó tôi đoán cũng chẳng có mấy người đến." Quý Yên Vũ suy nghĩ một chút rồi nói.
Nghe Quý Yên Vũ nói như vậy, khóe môi Kỳ Mặc Lẫm không kiềm được khẽ cong lên. Cô gái của anh quả thật rất đáng yêu.
Sau khi trở về nhà, Quý Yên Vũ mở hộp ra, lấy chu sa bên trong. Sau đó lại trộn thêm một ít dược liệu vào chu sa, cầm lấy cây chày nghiền, cẩn thận tán nhuyễn.
Thấy Quý Yên Vũ bận rộn bên đó, Kỳ Mặc Lẫm cũng không tiện đứng không, chủ động bước lên hỏi xem có việc gì cần giúp không.
Nghe anh hỏi như vậy, Quý Yên Vũ dứt khoát nhét cục keo xương bò vừa mua về vào tay anh.
"Hấp cách thủy cho nó tan ra, nhớ là nhiệt độ không được quá cao, cũng không được quá thấp, nhất định phải tan vừa đủ." Quý Yên Vũ nhắc nhở.
Đây là lần đầu tiên Kỳ Mặc Lẫm thấy có người khi vẽ bùa lại cho thêm cả đông y vào trong đó.