Chương 16

Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học

undefined 26-03-2026 22:38:23

"Rồi ông ta cứ ra ngoài làm chuyện xấu xa, đặc biệt là nhắm vào những cô gái trẻ, trông thì thuần khiết, lại chẳng có kinh nghiệm xã hội, tha hồ mà giày vò?" Quý Yên Vũ hỏi ngược lại. Cô nhìn vào gương, môi đỏ răng trắng, đúng là trông như một cô gái chưa từng trải sự đời. Kỳ Mặc Lẫm không đáp, xem như mặc nhận. Tuy đa số mọi người đều không ưa gì cách hành xử của Hứa Tam Gia, nhưng lợi ích trong giới làm ăn chồng chéo lẫn nhau, chẳng mấy ai dám thấy chuyện bất bình mà đứng ra can thiệp. Dân thường cho dù muốn phản kháng cũng e dè thế lực nhà họ Từ, khó mà tạo thành thế lớn. Hơn nữa, cho dù có chuyện bất bình gì, chỉ cần có tiền là giải quyết xong. Lâu dần, Hứa Tam Gia lại càng thêm ngông cuồng. "À, đã nhớ được ông ta tên gì, vậy anh có nhớ được thân thế của chính mình không?" Quý Yên Vũ hỏi. Không ngờ câu trả lời vô thức ban nãy lại khiến cô nhận ra manh mối, Kỳ Mặc Lẫm chớp mắt, tỏ vẻ suy nghĩ nghiêm túc. Ngay sau đó lại cúi đầu ủ rũ. "Xin lỗi, tôi vẫn không nhớ ra. Nhưng vừa nãy trong đầu thoáng qua vài hình ảnh, biết đâu chờ thêm một thời gian nữa tôi sẽ nhớ lại." Giọng điệu của Kỳ Mặc Lẫm tràn đầy thất vọng. Tựa như một chú chó con sợ bị chủ bỏ rơi. Anh cúi đầu đứng đó, trông như thể mình vừa làm sai điều gì. Đầu ngón tay kẹp một tờ giấy vàng, Quý Yên Vũ nhìn Kỳ Mặc Lẫm, vẻ như cười mà không phải cười."Nếu anh thực sự không nhớ ra, hay là tôi giúp anh nhé?" "Giúp thế nào?" Kỳ Mặc Lẫm theo phản xạ ngẩng đầu, trong mắt không phải mong đợi mà là chút căng thẳng. Quý Yên Vũ cầm tờ giấy vàng, từng bước tiến về phía anh. "Thứ trong tay tôi có thể giúp anh nhập mộng. Đợi đến khi anh chìm vào giấc ngủ, tôi sẽ dùng thuật dẫn mộng, trong mơ gọi dậy ký ức của anh." Quý Yên Vũ thong thả nói. Thứ gọi là "thuật dẫn mộng" nghe đã thấy huyền hoặc. Nhưng Kỳ Mặc Lẫm lại theo bản năng tin rằng Quý Yên Vũ có khả năng đó. Anh nhìn tờ giấy vàng trong tay Quý Yên Vũ, lo lắng hỏi: "Dùng thuật dẫn mộng... có gây tổn hại gì cho cô không?" Thấy anh nghiêm túc như vậy, Quý Yên Vũ không nhịn được bật cười. "Anh đúng là tin thật à!" Cô xoay người cất tờ giấy vàng vào trong rương. Trong khoảnh khắc cô không chú ý, Kỳ Mặc Lẫm âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Giờ anh vẫn chưa thể để lộ thân phận. Ít nhất là hiện tại chưa phải lúc. Trời cũng đã tối. Sau khi bố trí xong trận pháp trong phòng, Quý Yên Vũ chuẩn bị đi rửa mặt nghỉ ngơi. Kỳ Mặc Lẫm thì lặng lẽ đi quét dọn lau nhà. Đến khi quét xong, quay lại đã thấy Quý Yên Vũ mặc đồ ngủ màu hồng từ phòng tắm bước ra. Bộ đồ ngủ ôm sát thân hình uyển chuyển của cô gái khiến người ta thoáng chốc mất kiểm soát tầm mắt. Quý Yên Vũ tất nhiên cảm nhận được ánh mắt của Kỳ Mặc Lẫm dừng trên người mình. Tuy ở tiên giới đã tu luyện năm trăm năm, nhưng ở thế giới đó cô vẫn được xem như trẻ con, chưa từng có chuyện nam nữ. Lúc này cảm nhận được tình ý khác lạ từ Kỳ Mặc Lẫm, ngược lại cô còn thấy căng thẳng. Ý thức được ánh nhìn của mình có phần thất lễ, Kỳ Mặc Lẫm vội thu hồi ánh mắt: "Tôi đi nghỉ đây, cô cũng ngủ sớm đi." Quý Yên Vũ ngáp một cái, rồi trở về phòng mình. Xung quanh căn nhà đều đã được Quý Yên Vũ bố trí trận pháp, cô cũng chẳng lo khi ngủ sẽ có người đến quấy rối. Nhìn những tờ phù dán trên cửa và cửa sổ, ánh mắt Kỳ Mặc Lẫm trở nên tối lại, không rõ đang nghĩ gì. Sáng sớm hôm sau, việc đầu tiên Quý Yên Vũ làm là chuẩn bị đi bày sạp. Nhưng nhìn những pháp khí trong chiếc rương nhỏ, cô lại thở dài. "Có lẽ hôm nay không thể bày sạp rồi." Cô nói. Kỳ Mặc Lẫm khó hiểu nhìn sang: "Sao vậy?" Quý Yên Vũ mở rương: "Không còn đủ chu sa nữa." Muốn vẽ một lá phù tốt, quan trọng nhất chính là chu sa. Giấy vàng dùng loại nào cũng được, nhưng nếu chu sa chất lượng không tốt thì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả của phù. Xem ra phải đi mua thêm chu sa.