Chương 36

Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học

undefined 26-03-2026 22:38:22

Trong lòng Kỳ Mặc Lẫm khẽ chấn động, nhưng bề ngoài vẫn không đổi: "Vậy nên những vết thương này là do cô ta làm?" "Đừng đánh trống lảng. Chẳng lẽ anh không muốn biết bí mật gì liên quan đến anh sao?" Quý Yên Vũ hỏi đầy thâm ý. Trong mắt Kỳ Mặc Lẫm thoáng hiện lên tia bất an, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh: "Nói nghe thử xem?" Quý Yên Vũ hơi nghiêng người về phía trước, nhả ra từng chữ từng chữ một: "Cô ta nói, anh, Kỳ Mặc Lẫm, chính là vị phú hào số một Hương Giang, tổng giám đốc tập đoàn Kỳ thị." Đồng tử Kỳ Mặc Lẫm bỗng co rút mạnh! Anh theo phản xạ muốn phủ nhận: "Cô ta nói bừa! Sao có thể là tôi... hơn nữa cho dù là tôi thật, thì một người mới trở về nhà họ Tịch không lâu như cô ta sao có thể biết được vị phú hào đó chứ?" Người như thế đâu phải muốn gặp là gặp. Quý Yên Vũ không nói gì, chỉ dùng ánh mắt càng thêm khó đoán mà nhìn anh. Gặp phải đôi mắt trong trẻo như thể nhìn thấu tất cả của cô, phần còn lại của câu nói anh không sao thốt ra được. Đôi mắt ấy quá sáng, quá trong, cũng quá sắc bén. Đứng trước cô dường như bất kỳ lời nói dối nào cũng không thể che giấu. Yết hầu Kỳ Mặc Lẫm khẽ động, tránh đi ánh mắt cô, giọng có chút khô khốc: "Tôi... được rồi, tôi thừa nhận, là tôi." Thừa nhận sự che giấu trước đây. Vừa dứt lời, khí tức quanh thân Quý Yên Vũ bỗng lạnh đi. Cô vẫn cười nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt, ngược lại mang theo vài phần châm biếm lạnh lẽo. "Kỳ Mặc Lẫm." Cô khẽ gọi tên anh, từng chữ như thốt ra từ kẽ răng: "Vậy là ngay từ đầu, anh đã lừa tôi?" Đôi mắt trong trẻo ấy giờ sắc bén như lưỡi dao đâm thẳng vào anh. Bị nhìn chằm chằm như thế, Kỳ Mặc Lẫm chỉ cảm thấy ngực căng chặt, cổ họng cũng khô khốc. Anh biết cô giận rồi. Hơn nữa, còn là vô cùng giận. Tu sĩ coi trọng nhân quả, ghét nhất là dối trá. Cô đã cứu mạng anh, thu nhận anh, giúp anh trừ hắc khí trong mệnh cung, còn anh từ đầu tới cuối lại diễn kịch với cô. "Yên Vũ, tôi..." Kỳ Mặc Lẫm muốn giải thích, nhưng giọng lại nghẹn lại. "Anh cái gì?" Quý Yên Vũ đột ngột đứng bật dậy, cánh tay đang bó bột vì động tác mà hơi lắc lư, nhưng dường như cô không hề cảm thấy đau. "Anh nói anh lo cho tôi ư? Lo rằng nếu biết anh là tổng giám đốc của tập đoàn Kỳ thị, tôi sẽ mở miệng đòi chém chém giết giết? Hay là anh cảm thấy một kẻ xem bói vỉa hè như tôi không xứng đáng biết thân phận thật của anh?" Một tràng chất vấn dồn dập như loạt pháo liên tiếp giáng xuống. Gương mặt tuấn tú của Kỳ Mặc Lẫm thoáng tái đi, anh vội vàng bước lên một bước định đỡ lấy cô nhưng lại sợ cô phản ứng chống cự. "Không phải thế! Cô nghe tôi nói đã!" Giọng anh đầy vội vã, mang theo chút hoảng loạn: "Tôi thừa nhận ban đầu giấu thân phận là vì khi đó đúng là tôi bị người ta truy sát, tình thế chưa rõ ràng, tôi không muốn kéo cô vào vòng nguy hiểm." Anh ngừng lại, ánh mắt nhìn gương mặt lạnh lùng nghiêng nghiêng của Quý Yên Vũ. Trong khoảnh khắc quyết tâm, anh dứt khoát lật hết mọi quân bài của mình ra. Hít sâu một hơi, giọng anh trở nên trầm thấp, trong đó ẩn chứa chút yếu đuối khó nhận ra: "Tôi ở lại bên cô cũng là để tìm kiếm sự che chở từ cô." "Che chở? Anh là đại tài phiệt Hương Giang, bên cạnh anh người nào mà chẳng có, lại cần tôi bảo vệ sao?" Quý Yên Vũ nhướng mày, ánh mắt tuy đã bớt lạnh nhưng vẫn sắc như dao. "Những vệ sĩ kia chỉ có thể bảo vệ khỏi tổn thương bình thường, còn những thứ vô hình không chạm được thì họ chẳng thể làm gì." Kỳ Mặc Lẫm nói rất nghiêm túc. Anh cẩn trọng quan sát sắc mặt cô, thấy đôi môi mím chặt dường như đã hơi nới lỏng, trong lòng anh mới yên phần nào. Anh biết với một người tu đạo như Quý Yên Vũ, chuyện "đoạt mệnh cách" còn khiến cô để tâm hơn cả thù oán thương trường.