Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Là Đại Sư Huyền Học
undefined26-03-2026 22:38:22
Quý Yên Vũ trầm mặc giây lát. Quả thật, cô cảm nhận được luồng nguy cơ mơ hồ quanh người Kỳ Mặc Lẫm và mỗi khi cô lại gần thì cảm giác ấy dường như tan biến.
Mệnh cách của phàm nhân vốn chẳng đáng nhắc tới với người tu tiên như cô, nhưng nếu có liên quan đến tà thuật thì lại khác.
Điều quan trọng hơn là linh hồn cô vốn xuyên đến nơi này, ký ức không trọn vẹn, có lẽ mọi thứ đều dây dưa và liên hệ chằng chịt với nhau.
Thấy cô không nói, Kỳ Mặc Lẫm càng thêm bất an.
Anh đưa tay, khẽ chạm vào cánh tay không bị thương của cô: "Tôi biết mình sai rồi, không nên giấu cô. Nhưng xin cô tin tôi tuyệt không có ác ý. Hơn nữa, tôi nghĩ bây giờ Hương Cảng đang ở trong hiểm cảnh... Có lẽ ngoài cô ra thì không ai có thể cứu Hương Cảng nữa." Giọng anh khàn đi, trong mắt là nỗi bất an và khẩn thiết.
Quý Yên Vũ bật cười, nhưng nụ cười lạnh lùng: "Tôi ư? Một người phụ nữ yếu đuối như tôi anh lại muốn tôi đi cứu Hương Cảng? Tôi không làm được."
"Tôi có thể giúp cô! Không chỉ tôi mà cả nhà họ Đường cũng sẽ giúp!" Anh nói dồn dập, giọng tha thiết.
Quý Yên Vũ im lặng một lúc. Cô quả thật đang tức giận, giận vì Kỳ Mặc Lẫm đã lừa dối nhưng chuyện liên quan đến toàn Hương Cảng cô cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Được. Tôi có thể hợp tác với anh." Giọng cô hơi nặng: "Nhưng anh phải hứa không được dối trá thêm lần nào nữa."
Nghe vậy ánh mắt Kỳ Mặc Lẫm lập tức lóe lên tia mừng rỡ: "Tôi hứa! Chỉ cần cô chịu ở lại, muốn tôi làm gì cũng được."
Bầu không khí cuối cùng cũng dịu lại. Kỳ Mặc Lẫm nhìn cô, chợt nhớ ra điều gì, thăm dò hỏi: "Nói mới nhớ... nhà họ Quý... trước đây có từng nhắc chuyện... hôn ước gì đó với cô không?"
Quý Yên Vũ ngẩn ra, chớp mắt vài lần: "Hôn ước?"
Cô cố gắng nhớ lại, nhưng trong ký ức của nguyên chủ dường như không có chuyện này, bản thân cô cũng chẳng biết gì.
Nhà họ Quý và nhà họ Kỳ dù có thân thiết cũng không đến mức định ra hôn ước chứ?
"Không nhớ nữa." Cô lắc đầu, vẻ mặt thản nhiên: "Hơn nữa, dù cho có thì hôn ước đó bây giờ chắc cũng thuộc về Quý Liễu Anh rồi chứ?"
Trong mắt Kỳ Mặc Lẫm thoáng qua tia phức tạp, song anh nhanh chóng che giấu rất khéo.
Không nhớ cũng tốt.
Anh trấn tĩnh lại, giọng trở về vẻ ôn hòa thường ngày: "Giờ cô đã biết thân phận của tôi, cũng nên biết thêm vài chuyện khác. Tôi muốn... dẫn cô về gặp ba mẹ tôi."
Quý Yên Vũ ngạc nhiên: "Ra mắt phụ huynh?"
Không cần thiết đến thế chứ?
"Đừng căng thẳng, ba mẹ tôi cũng là người nhìn cô lớn lên. Sau khi bác Quý gặp chuyện, họ còn định tới thăm cô nữa cơ."
Kỳ Mặc Lẫm nói rất tự nhiên. Nhà họ Kỳ là hào môn đứng đầu Hương Cảng, mà nguyên chủ là tiểu thư nhà họ Quý, từng giao hảo với họ nên việc gặp lại cũng hợp lý.
Biết đâu, gặp "người quen" sẽ giúp cô khơi lại ký ức đã mất.
"Được." Cô đáp gọn.
Ngày hôm sau, Kỳ Mặc Lẫm đưa Quý Yên Vũ đến đại trạch nhà họ Kỳ.
Biệt phủ nhà họ Kỳ nằm ở nửa sườn núi Hương Cảng, là một tòa dinh thự đồ sộ kết hợp kiến trúc Đông – Tây, tựa núi hướng biển, khí thế uy nghi.
Nhưng vừa bước qua cổng lớn, mày Quý Yên Vũ khẽ nhíu lại. Một luồng âm khí lạnh lẽo, mờ nhạt quẩn quanh khắp nơi.
Luồng sát khí này rất yếu, người thường không thể nhận ra nhưng với linh lực nhạy bén của cô, nó rõ ràng như đốm lửa trong đêm.
Hơn nữa... luồng khí ấy khiến cô thấy quen thuộc.
Kỳ Mặc Lẫm không nhận ra sự khác thường, dẫn cô đi qua khu vườn được chăm chút tỉ mỉ vào phòng khách chính.
"Bố, mẹ, con về rồi." Anh cất tiếng.
Trong phòng khách, một đôi vợ chồng trung niên bảo dưỡng tốt quay đầu lại.
Bố anh, Kỳ Chấn Hùng khoảng năm mươi tuổi, diện mạo nho nhã, nhưng giữa chân mày vẫn phảng phất nét mệt mỏi khó giấu.
Mẹ anh, Lý Uyển Dung trông có phần tiều tụy, dưới mắt hằn quầng thâm nhẹ.