Mấy loại rau dại này tăng chỉ số đều không chênh lệch nhiều, cô đều không từ chối, thu hết vào ba lô.
Đúng lúc này, Ôn Lan lên tiếng: "Y Nhân, con xem cái này, bên trong hình như có cái gì đó."
Đỗ Y Nhân qua xem, lúc này mới thấy trên mặt đất có một cái chóp nhọn nhô lên, không khỏi trợn to mắt.
Lẽ nào... đây là măng tre? Dù sao thì đây cũng là một sản vật hoang dã có thể thấy vào mùa xuân! Nhưng phần lớn chúng đều bị vùi lấp dưới đất. Đỗ Y Nhân điều khiển nhân vật, nhưng nhân vật lại không có động tĩnh, cũng không giống như có thể dùng tay đào trực tiếp được.
Lúc này hệ thống nói: [Ký chủ, loại rau dại như thế này cần phải có công cụ mới có thể thu hoạch được. ]
Đỗ Y Nhân nghĩ, công cụ đó chắc hẳn là cái cuốc. Đáng tiếc trước khi đến đây, họ đều đã để công cụ lại chỗ cũ. Nhưng dù sao đi nữa, sau này khi họ quay lại, nhất định vẫn có thể tìm được những cây măng này, cho nên liền tạm thời bỏ qua.
Sau đó, hai người cũng có những thu hoạch khác. Đỗ Y Nhân phát hiện, mùa xuân hình như chỉ có bốn loại rau dại, trừ măng tre chưa đào ra được, những loại khác đều đã thu thập được. Nhưng trong khu rừng rộng lớn này, hiển nhiên không chỉ có rau dại.
Không bao lâu sau, Đỗ Y Nhân lại tìm được thứ mới.
[Ting. Ngài nhận được Nấm hương x1. ]
Đỗ Y Nhân mở ba lô ra xem, chỉ số mà nấm hương này tăng thêm quả thật có nhiều hơn rau dại một chút.
Ôn Lan thấy vậy, nói: "Xem ra trong rừng này còn có cả nấm nữa. Nấm mùa xuân chủng loại rất nhiều, thường thấy nhất là mộc nhĩ, chúng ta có thể tìm nhiều trên thân cây."
Mộc nhĩ còn được gọi là tai cây, chính là vì lý do đó. Đỗ Y Nhân gật đầu, liền lại cùng Ôn Lan tìm kiếm.
Sau đó họ lại tìm được thêm nấm hương, mộc nhĩ và nấm mỡ. Ở trong rừng đã lâu, mở bản đồ ra, họ cũng đã ở khá sâu bên trong.
Giữa những lùm cây bỗng dưng truyền đến tiếng xào xạc. Âm thanh vô cùng rõ ràng này khiến hai người phải dừng bước chân của nhân vật lại.
Sau khi cho nhân vật ngồi xổm xuống, Đỗ Y Nhân thay đổi góc nhìn, lúc này mới phát hiện trên một bãi cỏ không xa, thế mà lại có một chú nai con đang đứng!
Chú nai con đó cúi đầu gặm cỏ, thỉnh thoảng vểnh hai tai lên, ngẩng đầu nhìn vài lần rồi lại tiếp tục ăn.
Xem ra... đây là phân đoạn săn bắn trong kỹ năng sống!
Đỗ Y Nhân nhớ ra ngoài kỹ năng săn bắn cơ bản, hình như còn có cả kỹ năng thuần dưỡng. Chẳng lẽ họ thật sự có thể không giết chú nai này mà thuần phục nó rồi đem về nuôi?
Những trò chơi nông trại kiểu này, giai đoạn khai hoang luôn là thú vị nhất, và cô quả nhiên cũng đã nảy sinh hứng thú nồng hậu hơn. Chỉ là ngoài bộ công cụ tân thủ kia ra, họ không còn vũ khí hay công cụ nào khác, cho nên chỉ có thể tạm thời từ bỏ việc săn bắn.
Đi đường vòng, Đỗ Y Nhân và Ôn Lan lại thu thập thêm một lô rau dại và nấm nữa, lúc này mới chuẩn bị thu dọn về nhà.
Chỉ là khi về đến nơi, đi ngang qua hòm giao dịch, Đỗ Y Nhân đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, hỏi: "Hệ thống, những vật phẩm chúng ta thu thập được này có thể bán đi không?"
Hệ thống: [Đương nhiên là có thể, chỉ là tiền bán được e là không nhiều lắm. Tôi vẫn đề nghị các vị dùng để hồi phục chỉ số thì hơn. ]
Đỗ Y Nhân gật đầu, liền đem những thứ đã thu thập được cho hết vào trong rương.
Lần này thu hoạch vẫn không ít, đoán chừng lần sau, những vật phẩm thu thập được trong Khu Rừng Huyền Bí sẽ lại được làm mới, vẫn có thể đi hái lượm. Việc họ vận dụng các kỹ năng sống để sản xuất và xây dựng là ưu tiên hàng đầu, nhưng vẫn cần đến những vật phẩm hỗ trợ này!
-
Sáng hôm nay khi Đỗ Y Nhân tỉnh dậy, cô thoáng chốc còn tưởng mình bị chứng ngủ không sâu giấc nên tỉnh sớm, bởi vì cả căn nhà xám xịt một màu, tựa như trời vẫn còn tờ mờ sáng.
Dụi dụi đôi mắt còn đang mơ màng, cô mới nhớ ra, chắc hẳn là cảnh tượng bên ngoài đã có sự thay đổi.
Từ lần trước khi có cảnh báo kép màu xanh, thành phố S không có một ngày nào là quang đãng. Ngày nào cũng âm u, mang một sắc xám bạc như kim loại, nhưng tuyệt nhiên chưa từng có một tia ấm áp.
Thế nhưng hôm nay lại còn u ám hơn mọi khi. Kiều Nhất Phương có lẽ đã rời giường, Đỗ Y Nhân cũng vội vàng mặc quần áo đứng dậy.
Sau khi rửa mặt cho tỉnh táo, Đỗ Y Nhân vừa đánh răng vừa đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Những tầng mây chì xám xịt dày đặc che khuất ánh nắng, hay đúng hơn là che mất mặt trời vốn dĩ sẽ mọc lên mỗi ngày. Chỉ có những tia sáng le lói xuyên qua được khe hở, cũng mang một màu trắng thạch cao đầy điềm gở.
Liếc mắt nhìn quanh, còn có thể thấy không ít người đang đi ra từ các khu nhà. Ai nấy đều bọc kín mít, ngay cả trên mặt cũng đeo những thứ có thể che mặt để chống lạnh. Tính ngày, còn hai ba hôm nữa là khai giảng. Nhưng những người trưởng thành này lại đều phải ra ngoài đi làm. Một đợt rét đậm ẩm ướt không thể làm họ từ bỏ công việc, huống hồ công việc cũng sẽ không cho phép.
Chỉ là dù trên người mặc kín mít, mọi người vẫn phải khom lưng đi ngược gió, trông giống như những cánh cung cũ kỹ. Lại lấy cây cối bên cạnh ra làm so sánh, xem ra gió lại mạnh thêm một chút nữa rồi.
Rõ ràng đang ở trong nhà ấm áp, nhưng Đỗ Y Nhân thấy cảnh đó, vẫn cảm thấy trên người có chút lạnh lẽo, vội vàng đi súc miệng ăn sáng.
Quả nhiên, sau khi xuống lầu, tivi trong nhà vẫn đang mở và cũng đang phát bản tin thời sự. Cảnh báo kép màu xanh ban đầu cũng đã thuận lợi trở thành "trứng đôi màu vàng" sáng loáng. Không biết có phải là ảo giác hay không, biểu cảm trên mặt người dẫn chương trình dường như càng thêm nghiêm túc.